Hoàng Đế Không Con Lại Chỉ Sủng Một Mình Ta

Chương 7: Một đêm không yên trong cung

Trước Sau

break

Thay y phục?

Tô Miên theo bản năng lùi lại nửa bước. Đôi mắt nàng mở to, trong khoảnh khắc ấy thậm chí quên cả hành lễ.

Tiêu Diễn đứng sau rèm châu, ánh đèn cung phủ lên vai áo hắn một tầng vàng nhạt. Nhìn dáng vẻ kinh hoảng của nàng, khóe môi hắn chậm rãi cong lên.

“Sao vậy?”

Giọng hắn trầm thấp, lười nhác nhưng từng chữ lại như có sức nặng đè xuống lòng người.

“Không muốn?”

“Nô tỳ…”

Tô Miên cắn môi, gương mặt đỏ lên vì luống cuống.

“Nô tỳ vụng về, chỉ sợ hầu hạ không chu toàn, mạo phạm long thể.”

Tiêu Diễn không đáp ngay.

Hắn chỉ đứng đó, hai tay đặt sau lưng, ánh mắt xuyên qua tầng rèm châu rơi thẳng trên người nàng. Những hạt châu Nam Hải khẽ lay động, ánh sáng vỡ ra thành từng mảnh nhỏ. Nhưng dù bị tầng ánh sáng ấy ngăn cách, dung nhan của Tô Miên vẫn không hề nhạt đi. Trái lại, càng giống một đóa hoa bị ép nở dưới ánh đèn cung cấm, mong manh mà khó che giấu.

“Lại đây.”

Hắn nói, hai chữ rất nhẹ nhưng không cho phép cự tuyệt.

Tô Miên cảm thấy sống lưng mình lạnh đi. Nàng biết mình không có quyền từ chối. Trong cung này, mệnh lệnh của Hoàng thượng chính là thánh chỉ. Dù hắn bảo nàng tiến lên một bước là vực sâu, nàng cũng phải nhắm mắt bước xuống.

Nàng cúi đầu, chậm rãi đi qua rèm châu. Hạt châu va vào nhau, phát ra tiếng động trong trẻo, nhưng rơi vào tai Tô Miên lại giống như tiếng chuông báo tai họa.

Tiêu Diễn nhìn nàng đến gần, ý cười nơi khóe môi càng sâu hơn. Hắn giơ hai tay ra, dáng vẻ thong thả chờ nàng hầu hạ.

Tô Miên đứng trước mặt hắn, đầu ngón tay cứng lại. Nàng chưa từng hầu hạ nam nhân thay y phục, càng chưa từng đứng gần một người đàn ông như vậy. Mùi long diên hương thanh lạnh trên người Tiêu Diễn quanh quẩn rất gần, pha lẫn hơi rượu nhàn nhạt còn sót lại sau bữa tối. Tô Miên cố giữ hơi thở bình ổn, đưa tay chạm vào thắt lưng rồng nơi eo hắn.

Nhưng chiếc đai ngọc ấy quá tinh xảo, khóa cài ẩn dưới lớp hoa văn chạm rồng phức tạp. Nàng thử vài lần, không những không tháo được, trái lại còn kéo lệch vạt áo của hắn. Trên long bào lập tức hiện ra vài nếp gấp.

Sắc mặt Tô Miên trắng bệch. Long bào không thể để nhăn, càng không thể để hỏng. Nàng sợ đến mức đầu ngón tay run rẩy, viền mắt hơi đỏ lên. Nếu không cố cắn chặt môi, chỉ sợ nàng đã bật ra tiếng cầu xin.

Tiêu Diễn lại không hề tức giận. Hắn cúi mắt nhìn đôi tay đang luống cuống bên eo mình, trong mắt thoáng qua ý cười khó đoán. Ngay khi Tô Miên định rụt tay về, cổ tay nàng bỗng bị hắn giữ lấy.

“Hoàng thượng…”

Nàng hoảng hốt muốn lùi lại nhưng Tiêu Diễn đã kéo nàng trở về trước mặt mình.

Bàn tay hắn rất ấm, chiếc nhẫn ngọc nơi ngón cái áp lên mu bàn tay nàng, lạnh buốt, khiến Tô Miên càng thêm căng thẳng. Tiêu Diễn nắm tay nàng, đặt lại lên khóa đai.

“Ngay cả tháo thắt lưng cũng không biết?”

Giọng hắn trầm thấp, mang theo chút trêu chọc.

“Sao lại ngốc như vậy?”

“Nô tỳ…”

Tô Miên lắp bắp, không biết phải đáp thế nào.

Tiêu Diễn không chờ nàng nói hết, chỉ chậm rãi dẫn tay nàng tháo khóa đai. Một tiếng “tách” rất khẽ vang lên, thắt lưng rồng rơi vào tay Tô Miên. Vật ấy không quá nặng nhưng nàng lại cảm thấy như đang cầm một khối đá ngàn cân.

“Nhớ chưa?”

Tiêu Diễn cúi mắt nhìn nàng.

Tô Miên vội gật đầu.

“Nô tỳ nhớ rồi.”

Tiêu Diễn khẽ cười.

“Nếu lần sau còn không biết, trẫm sẽ phạt ngươi.”

Tô Miên cúi đầu càng thấp.

“Nô tỳ không dám.”

Nàng quay người treo thắt lưng lên giá, rồi lại trở về giúp hắn cởi ngoại bào.

Khoảng cách giữa hai người quá gần. Mỗi lần nàng đưa tay, tay áo đều khẽ lướt qua vạt áo của hắn. Mỗi một động tác nhỏ đều khiến lòng nàng căng như dây đàn.

Tiêu Diễn rũ mắt nhìn nàng. Nàng thấp hơn hắn rất nhiều, khi đứng gần chỉ đến trước ngực hắn. Hàng mi dài rủ xuống, tạo thành bóng mờ mềm mại dưới mắt. Rõ ràng đang sợ nhưng vẫn cố ép bản thân làm đúng quy củ, dáng vẻ ấy khiến người ta vừa muốn buông tha, vừa muốn ép nàng lộ ra nhiều cảm xúc hơn. Ánh mắt Tiêu Diễn trầm xuống.

Tô Miên cuối cùng cũng tháo được nút áo cuối cùng. Nàng âm thầm thở phào, đang định lui ra, thì một giọng nữ lạnh nhạt vang lên ngoài rèm châu.

“Ngươi có thể lui xuống.”

Tô Miên lập tức quay đầu.

Hoàng hậu đã thay một bộ tẩm y màu hồng nhạt, đứng ngoài rèm. Ánh đèn phủ lên gương mặt nàng một tầng dịu dàng mờ ảo nhưng đôi mắt lại không có chút ấm áp nào.

Tô Miên vội cúi người.

“Nô tỳ cáo lui.”

Nàng không dám nhìn Tiêu Diễn thêm lần nào, chỉ cúi đầu nhanh chóng rời khỏi tẩm điện.

Khi bước đến cửa, Tô Miên không nhịn được quay đầu nhìn thoáng qua. Sau rèm châu, bóng Hoàng hậu tiến đến gần Tiêu Diễn. Nàng thấy Hoàng hậu đưa tay giúp hắn sửa lại vạt áo.

Tô Miên khẽ siết chặt tay áo. Những lời đồn trong cung nói Hoàng hậu thất sủng nhiều năm, e rằng không phải vô căn cứ.

Nàng đã hiểu.

Bản thân nàng, cũng giống như bộ tẩm y tinh xảo trên người Hoàng hậu, hay bữa tối được chuẩn bị công phu tối nay, đều chỉ là một món đồ được dùng để níu kéo Tiêu Diễn.

Một công cụ.

Một mồi câu.

Nghĩ đến đây, tim Tô Miên bỗng lạnh đi. Nàng biết Tiêu Diễn có hứng thú với mình nhưng vẫn luôn tự an ủi rằng chỉ cần Hoàng hậu ở đó, hắn ít nhiều sẽ kiêng dè thể diện trung cung. Nhưng đêm nay, hắn hoàn toàn không kiêng dè.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, nàng còn có thể rời khỏi cung sao? Còn có thể về gặp mẫu thân và đệ đệ sao?

Tô Miên cắn môi, cúi đầu rời khỏi hành lang.

Trong tẩm điện, ánh nến khẽ lay, Hoàng hậu bước đến bên cạnh Tiêu Diễn, giọng nói mềm nhẹ:

“Hoàng thượng, để thần thiếp hầu hạ người nghỉ ngơi.”

Nàng đưa tay muốn giúp hắn cởi áo ngoài nhưng tay nàng còn chưa chạm đến, Tiêu Diễn đã bình thản gạt ra.

“Hoàng hậu mệt cả ngày rồi.”

Hắn lùi lại nửa bước, giọng không nóng không lạnh.

“Trẫm tự làm được.”

Bàn tay Hoàng hậu khựng giữa không trung.

Nàng nhìn Tiêu Diễn tự cởi áo ngoài, sau đó bước đến bên giường, vẻ mặt bình thản như thể chuyện vừa rồi chẳng có gì đáng để giải thích.

Cổ họng Hoàng hậu nghẹn lại. Vừa rồi Tô Miên có thể đứng gần hắn như vậy, có thể chạm vào thắt lưng, vạt áo của hắn. Vậy mà nàng là Hoàng hậu, là thê tử danh chính ngôn thuận của hắn, lại bị hắn tránh đi nhẹ nhàng như tránh một món đồ không cần thiết.

Tại sao?

Rốt cuộc là tại sao?

Đầu ngón tay Hoàng hậu siết chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Nàng cố nén cảm giác chua xót trong lòng, chậm rãi bước đến bên giường.

“Hoàng thượng…”

Tiêu Diễn nằm xuống, giọng nói đã nhạt hẳn:

“Ngủ đi. Trẫm mệt rồi.”

Hoàng hậu đứng yên một lát.

Cuối cùng, nàng chỉ có thể cúi đầu, nhẹ nhàng đáp:

“Vâng.”

Đêm ấy, đèn trong tẩm điện Phượng Nghi Cung cháy đến nửa đêm.

Nhưng dưới lớp màn gấm thêu phượng, khoảng cách giữa đế hậu vẫn lạnh lẽo như một dòng sông không thể vượt qua.

Sáng hôm sau, Tô Miên không bị gọi vào nội điện hầu hạ. Nhưng việc Tiêu Diễn qua đêm tại Phượng Nghi Cung đã nhanh chóng truyền khắp lục cung.

Một đêm không yên.

Người phản ứng mạnh nhất là Hiền phi, Lưu phi và Chu chiêu nghi. Những phi tần mới vào cung còn chưa hiểu rõ chuyện cũ nhưng những người đã ở bên Tiêu Diễn nhiều năm đều biết: Ngoại trừ đêm đại hôn năm ấy, Hoàng thượng chưa từng thật sự ngủ lại Phượng Nghi Cung. Ngay cả đêm tân hôn, trong cung cũng không chuẩn bị được khăn hỷ đúng nghĩa.

Bao năm qua, Phượng Nghi Cung mang danh trung cung nhưng thực chất lạnh lẽo hơn bất kỳ cung điện nào trong hậu cung.

Vậy mà Tô Miên vừa được đưa đến Phượng Nghi Cung, Hoàng thượng đã ở lại qua đêm. Chỉ một chuyện này, đã đủ khiến vô số người trong cung nghĩ đến nàng.

Trong Thư Hương Cung, Lưu phi tức giận đến mức đập vỡ một đôi như ý ngọc bích quý giá, mảnh ngọc vỡ văng đầy đất. Thúy An quỳ bên cạnh, đầu cúi thật thấp, không dám phát ra tiếng nào.

Lưu phi nhìn đống mảnh vỡ, ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

“Tô Miên…”

Nàng ta nghiến răng gọi cái tên ấy.

Một cung nữ thấp hèn, vậy mà thật sự có bản lĩnh khuấy động cả hậu cung.

Trong Phượng Nghi Cung,  Hoàng hậu ngồi trước án, trong tay cầm một tách trà đã nguội. Sáng nay nàng đã cẩn thận điểm một lớp phấn mỏng nhưng quầng xanh nhàn nhạt dưới mắt vẫn không thể che hết.

Thúy Nhi bước đến thay tách trà nguội bằng tách mới.

“Nương nương, trà đã lạnh rồi.”

Hoàng hậu cụp mắt nhìn làn khói mỏng từ tách trà mới bay lên.

Đêm qua Tiêu Diễn thật sự ngủ lại Phượng Nghi Cung nhưng cũng chỉ là ngủ lại, không hơn. Không một câu dịu dàng, không một lần thân cận, thậm chí đến hơi thở cũng xa cách.

Nàng là Hoàng hậu của hắn.

Là thê tử của hắn.

Nhưng trong mắt hắn, nàng lại giống một món đồ cần được đặt đúng vị trí hơn là một người vợ. Lồng ngực Hoàng hậu âm ỉ đau. Một lúc lâu sau, nàng chậm rãi nhắm mắt.

“Có đáng không?”

Giọng nàng rất khẽ, gần như tự hỏi chính mình.

Thúy Nhi đứng phía sau, do dự một lát rồi thấp giọng nói:

“Theo nô tỳ thấy, Hoàng thượng quả thật rất để tâm đến Tô Miên. Nếu không, đêm qua người cũng sẽ không…”

Nàng dừng lại, không dám nói tiếp.

Hoàng hậu mở mắt, ánh nhìn trong trẻo mà lạnh nhạt.

“Như vậy không tốt sao?”

Nàng khẽ cười nhưng nụ cười ấy không có chút vui vẻ.

“Tô Miên vừa đến Phượng Nghi Cung, Hoàng thượng đã ở lại qua đêm. Điều này chẳng phải chứng minh rằng nàng ta có tác dụng sao?”

Thúy Nhi im lặng.

Hoàng hậu nhìn tách trà trong tay, giọng nói chậm rãi:

“Chỉ cần nàng ta còn ở đây, Hoàng thượng sẽ còn đến. Đến một lần, hai lần, mười lần… sớm muộn gì bổn cung cũng có cơ hội trở thành phu thê thật sự với người.”

Lời ấy nghe rất bình tĩnh nhưng Thúy Nhi hầu hạ nàng nhiều năm, sao có thể không nghe ra sự cố chấp ẩn trong từng chữ?

Bên ngoài điện, Tô Miên đang bưng một lư hương ngọc tím bước đến. Nghe thấy những lời trong phòng, bước chân nàng bỗng khựng lại. Nàng cúi đầu nhìn lư hương trong tay, đầu ngón tay vô thức siết chặt.

Quả nhiên.

Hoàng hậu biết rõ Tiêu Diễn có hứng thú với nàng. Cũng chính vì biết, nên mới đưa nàng đến Phượng Nghi Cung.

Tô Miên nhắm mắt lại.

Đây chính là hậu cung. Hoặc giẫm lên người khác để leo lên cao, hoặc trở thành quân cờ trong tay người khác. Không ai có thể thật sự đứng ngoài cuộc.

Nhưng nếu nghĩ theo hướng khác, chuyện này chưa chắc hoàn toàn là tuyệt lộ. Hoàng hậu muốn dùng nàng để giữ Tiêu Diễn, vậy chắc chắn sẽ không để Tiêu Diễn thật sự sủng hạnh nàng. Ít nhất trước mắt, Hoàng hậu cần nàng sống. Chỉ cần nàng còn sống, nàng vẫn có thể tìm cơ hội cầu một ân điển, rời khỏi cung sớm.

Tô Miên hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh lại.

Nàng vẫn còn đường sống.

Chỉ cần không đi sai.

Nội Vụ Phủ.

“Cô nương, đây là hai cuộn gấm trắng tinh mà Hoàng hậu nương nương sai lấy.”

“Đa tạ công công.”

Tô Miên cúi người nhận lấy hai cuộn gấm, ôm vào tay rồi rời khỏi Nội Vụ Phủ.

Con đường cung dài và yên tĩnh, hai bên tường đỏ cao vút, ánh nắng bị chia thành từng mảng nhỏ rơi xuống nền gạch lạnh. Tô Miên vừa rẽ qua một khúc quanh, liền thấy phía trước có nghi trượng đang tiến đến.

Là kiệu của Hiền phi.

Tim nàng khẽ trầm xuống. Nàng lập tức quỳ xuống bên đường, cúi đầu thật thấp.

“Nô tỳ tham kiến Hiền phi nương nương.”

Tô Miên chỉ mong Hiền phi không để ý đến mình nhưng kiệu lại dừng ngay trước mặt nàng.

Không có tiếng miễn lễ. Tô Miên không được cho đứng dậy, đương nhiên chỉ có thể tiếp tục quỳ.

Nền gạch cung lạnh buốt thấm qua lớp váy, từng chút từng chút làm tê dại đầu gối nàng. Hai cuộn gấm trong tay vốn không quá nặng nhưng giữ lâu lại khiến cánh tay nàng bắt đầu mỏi nhức.

Hiền phi ngồi trên kiệu, một tay khẽ chỉnh đóa mẫu đơn cài bên thái dương.

Nàng không nói gì.

Sự im lặng ấy giống một tảng đá đặt trên lưng Tô Miên, khiến nàng dần cảm thấy khó thở. Không biết qua bao lâu, khi đầu gối Tô Miên gần như mất hết cảm giác, Hiền phi cuối cùng cũng lên tiếng.

“Ngẩng đầu lên.”

Tô Miên chậm rãi ngẩng đầu theo lệnh.

Ngay lập tức, nàng chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Hiền phi.

Ánh mắt ấy rất bình tĩnh nhưng chính vì bình tĩnh, nên càng khiến người ta sợ hãi. Hiền phi nhìn gương mặt nàng, khóe môi cong lên rất nhạt.

“Bổn cung còn tưởng là thần nữ tiên cung nào khiến lục cung cả đêm không yên.”

Nàng dừng một chút, ánh mắt chậm rãi lướt qua người Tô Miên.

“Hóa ra, chỉ là một cung nữ.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương