"Không cần khách sáo." Ân Bạch Hạc nhướn mày.
"Rốt... rốt cuộc là chuyện gì vậy?" Từ Tiểu Viên hỏi.
Cái hang này không lớn, nhưng trời quá tối, mò mẫm tìm gương thật sự không tiện, mấy người chen chúc vào nhau.
"Lần đầu tiên sau khi rời khỏi nghĩa địa chúng ta nhìn thấy là A Phương, liền đương nhiên cho rằng tất cả đều là A Phương làm, thực tế không phải."
"Chồng của A Phương có lẽ là chết đuối, cho nên trước đó khi chúng ta lên núi đi qua con suối mới đục ngầu như vậy, Trương Tiến có lẽ cũng là chồng A Phương giết."
"Chồng A Phương vừa nãy đã đi theo chúng ta, không dám đến gần là bởi vì A Phương ở bên này, anh ta sợ bị A Phương phát hiện, bị cô ta bắt được."
Giọng nói của Tịch Lạc có chút khàn.
Về phần tại sao sợ A Phương, không cần nói nhiều.
Dư Minh gật đầu, lại hỏi: "Vậy A Phương chết như thế nào?"
"Chết đói." Ân Bạch Hạc nói ngắn gọn.
Tịch Lạc đáp một tiếng: "A Phương rất gầy, cơ thể chỉ có da bọc xương."
Sau núi chỉ có đồ tế khi tế thần núi thì mới có đồ để ăn, mà tế thần núi mỗi năm chỉ có một lần, một người không thể nhịn đói qua một năm.
"Tìm thấy gương rồi!"
Vị trí của cái hang này rất tốt, mượn chút ánh sáng yếu ớt xuyên qua ánh trăng, một chiếc gương trang điểm có chút cổ kính đậm vào trong mắt mấy người.
"A Phương trở lại rồi."
Gần như là đồng thời khi câu nói vừa dứt, mọi người quay đầu lại thì nhìn thấy bóng dáng của A Phương, ả đã hoàn toàn khác với vừa rồi, thân thể trở nên lớn hơn rất nhiều, sưng phù khó coi.
Một khuôn mặt xấu xí của người đàn ông đang méo mó gào thét trên người ả.
A Phương từ một bộ xương gầy gò đột nhiên biến thành hình dáng quái vật như bây giờ.
Tịch Lạc cũng không ngờ nhanh đến vậy, xem ra chồng của A Phương làm người không được tốt lắm, làm quỷ cũng không ra gì, vậy mà mới chống đỡ được chút thời gian như vậy đã bị ả dung hợp vào cơ thể rồi.
Chân Từ Tiểu Viên mềm nhũn ra, trực tiếp bò đến trước gương, lập tức lật cái gương trang điểm vốn nhỏ nhắn như chiếc gương tròn bỏ túi lớn bằng bàn tay.
Mặt gương là một lụm màu đen, như cát chảy.
Mà trong mắt Tịch Lạc, vốn dĩ mặt sau còn có thể nhìn thấy là gương trang điểm, đợi lật lại, cậu liền nhìn thấy gương trong nhà vệ sinh nhà mình.
Thảo nào Ân Bạch Hạc nói nhìn thấy là nhận ra ngay.
Tay Tịch Lạc vừa chạm vào mặt gương màu đen, liền bị hút vào trong, chớp mắt mở mắt ra lần nữa, đã xuất hiện trong nhà vệ sinh nhà mình.
Cậu đã trở lại rồi.
Tịch Lạc nhìn vào gương, thấy trong gương A Phương xuất hiện, như thể muốn xông ra khỏi gương, cuối cùng lại bị ngăn cách ở bên trong.
Cậu sờ lên cổ mình, vẫn còn hơi đau.
"Không biết bọn họ ra ngoài chưa..."
Tịch Lạc là người thứ hai theo sau Từ Tiểu Viên ra ngoài, trước khi đi chỉ thấy Lỗ Đông Hải và Dư Minh ở phía sau, không thấy động tác của Ân Bạch Hạc.
Anh chắc là ra được chứ?
Dù nhìn thế nào anh cũng là một người rất lợi hại.
Tịch Lạc nghĩ đi nghĩ lại, trước tiên đến phòng khách, vừa hay điện thoại đẩy một tin tức, thời gian trên đó vẫn là thời gian trước khi vào gương.
Không có thay đổi!
Nói cách khác, khoảng thời gian mấy ngày cậu bị bắt vào trong gương, thực tế ngoài đời là tĩnh1 sao?
(1)Tĩnh: chỉ tạm dừng
Tuy rằng có vẻ không khoa học lắm, nhưng Tịch Lạc vẫn thở phào nhẹ nhõm.
Vừa thoát khỏi nguy hiểm lại phát hiện thế giới thay đổi, vậy thì càng hoảng hơn.
Trong điện thoại vẫn là tin tức một phút trước, bây giờ xem lại có cảm giác như cách một thế giới, có loại ảo giác như vừa trải qua một giấc mộng.
Ngay cả vụ tự sát nhảy lầu mà hôm nay gặp ở khu dân cư, bây giờ xem cũng giống như mấy ngày trước đã thấy rồi.
Phía sau tấm gương rốt cuộc là thế giới gì?
Tịch Lạc trở lại phòng vệ sinh bật đèn, gương đã trở lại như cũ, thậm chí ngay cả ‘Cậu’ quỷ dị trước đó cũng không thấy đâu.
Thì ra từ trong gương đi ra, dị thường sẽ biến mất.
Lỗ Đông Hải trước đó nói, một tuần sau anh ấy mới vào lần thứ hai.
Cậu cũng có thể một tuần sau lại bị bắt vào trong gương, lợi ích không biết, nhưng hại là có thể chết ở đó.
Nói đến đây, Tịch Lạc lại nhớ tới Vương Lâm người chết ở phút cuối cùng không ra được.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi.
Bây giờ còn sớm, Tịch Lạc mặc quần áo chỉnh tề, rời khỏi khu dân cư, đi thẳng đến siêu thị gần đó
...
Từ Tiểu Viên là người duy nhất cậu biết ở đâu.
Siêu thị mở cửa đến mười một giờ rưỡi tối, ánh đèn sáng trưng chiếu ra ngoài tủ kính, chiếu sáng đường phố bên ngoài.
Từ Tiểu Viên ngồi trong quầy thu ngân, thỉnh thoảng nhìn ra cửa.
Bọn họ chắc là đều ra rồi nhỉ, Tịch Lạc chắc cũng ra rồi.
Ánh mắt Từ Tiểu Viên lại rơi vào chiếc gương tròn nhỏ bằng bàn tay, đây là món quà mà cửa hàng tặng khi cô ấy mua dây buộc tóc, ai biết lại là cửa dẫn.
Cô ấy vừa định vứt nó đi, nhưng lại sợ sau này lỡ mất thời gian.