Lỗ Đông Hải đã nói, người ra rồi sẽ lại vào.
Đúng lúc này, cửa đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài, một thanh niên mặc áo hoodie bước vào, khuôn mặt thanh tú lộ ra dưới ánh đèn.
"Tịch..."
Từ Tiểu Viên mừng rỡ đứng lên, nhưng những lời còn lại bị nghẹn lại trong miệng, không biết nên nói gì.
Tịch Lạc cười cười: "Cứ gọi tôi Tịch Lạc là được."
"Ừm." Từ Tiểu Viên gật đầu: "Tôi vẫn luôn chờ anh, nhưng lại không biết anh có đến không... đúng rồi, bọn họ đều ra hết rồi chứ?"
Tịch Lạc nói: "Chắc là rồi."
Từ Tiểu Viên dứt khoát đóng cửa siêu thị: "Phía sau có phòng nghỉ, chúng ta trực tiếp đến đó nói chuyện đi."
Trải qua chuyện như vậy, cô ấy ngay cả làm việc cũng không có tâm trạng.
"Ông chủ không trừ lương cô à?" Tịch Lạc hỏi.
"Ông chủ là người thân của tôi, không sao đâu." Từ Tiểu Viên xua tay: "Với lại, bây giờ vẻ mặt của tôi thế này, có thể dọa khách chạy mất đó."
Phòng nghỉ không lớn, giống như một phòng ký túc xá đơn.
Tịch Lạc đánh giá một chút, có một cái ghế, liền ngồi xuống.
Từ Tiểu Viên đóng cửa lại, thở ra một hơi, gãi đầu: "Thật ra thì, những gì mọi người nói sau đó tôi đều không hiểu lắm."
"Tôi trước đây chỉ là một học sinh dốt, bình thường tuy rằng hay xem mấy phim phá án, nhưng thực sự trải nghiệm rồi, mới biết cái gì cũng không hiểu."
"Luôn cảm thấy là gặp may mới sống sót."
Từ Tiểu Viên vừa nói vừa nhìn Tịch Lạc: "Đúng rồi, trong rừng cây... cảm ơn mọi người."
Tịch Lạc nói: "Không phải tôi."
"Là anh và Ân Bạch Hạc." Từ Tiểu Viên trịnh trọng gật đầu: "Nếu không phải anh quay đầu lại, cái vị Ân kia chắc chắn sẽ không quản tôi đâu."
Tịch Lạc không nói gì.
Nguyên nhân Ân Bạch Hạc ra tay cậu không rõ, không ngờ Từ Tiểu Viên lại cho rằng là do cậu, cậu có trọng lượng với anh đến vậy sao?
Từ Tiểu Viên rót cho cậu một cốc nước, lại do dự hỏi: "Tôi còn muốn hỏi... rốt cuộc chuyện của A Phương và chồng cô ấy là sao?"
Cô ấy cảm thấy mình giống như một kẻ ngốc vậy.
"Có giấy bút không?" Tịch Lạc hỏi.
"Có!"
Tịch Lạc viết tên của mười hai người bọn họ lên giấy, người nào không biết tên thì chỉ có thể dùng vô danh thay thế.
Chữ viết ngay ngắn đẹp đẽ, cộng thêm vẻ mặt nghiêm túc của cậu.
Từ Tiểu Viên vừa nhìn, liền nghĩ đến vở ghi của học sinh giỏi.
Tịch Lạc vừa viết vừa nói: "Nếu tôi đoán sai, một tuần sau chúng ta sẽ lại vào, xem xét lại một chút cũng sẽ giúp ích cho cô sau này."
Đồng đội với nhau, giúp được thì giúp.
Tịch Lạc tuy là một người không thích phiền phức lắm, nhưng cũng không đến mức máu lạnh, huống chi mọi người đều là cùng chung cảnh ngộ.
"Tôi biết, tôi sẽ nghe cẩn thận."
Từ Tiểu Viên biết cậu đang dạy mình.
Tịch Lạc ừm một tiếng: "Vậy chúng ta bắt đầu từ đầu nhé."
"Phách hỷ chúng ta đã biết rồi, công cụ có chổi, thanh tre và gậy gỗ, liên quan đến chúng là Cao Minh, Đinh Nhất Phàm và cái bạn không biết tên này, còn có những người chết cùng cách ở trong làng, có thể phán đoán chết dưới tay A Phương."
Từ Tiểu Viên nghi ngờ: "Vậy còn Lý Diễm Như?"
Tịch Lạc nói: "Ước chừng cũng là A Phương."
Cậu dừng lại một chút: "Có lẽ là Lý Diễm Như đã nói gì đó, dẫn đến cái chết của bà ấy, không thể khẳng định, nhưng có 80% khả năng."
Từ Tiểu Viên “Ồ” một tiếng.
Tịch Lạc lại lật sang trang khác: "Lần đầu tiên chúng ta ra ngoài làng, khi trở về Chu Duệ nói trong đội nhiều hơn một người, cái 'người' này không ra tay với chúng ta."
Từ Tiểu Viên hỏi: "Đúng đó, tại sao?"
"Tại sao không ra tay, bởi vì không có lý do."
Cô ấy cảm thấy mình giống như đang nghe học sinh giỏi giảng bài, ngoài tại sao ra thì vẫn là tại sao.
"Bởi vì chúng ta không vi phạm điều cấm kỵ." Câu trả lời của Tịch Lạc rất đơn giản.
Tất cả những người chết dưới tay A Phương, đều là người ở trong những ngôi nhà đó, hơn nữa thời gian đều là buổi tối, ngoại trừ Lý Diễm Như, bởi vì Lý Diễm Như là phụ nữ, nguyên nhân cái chết cũng khác.
Cao Minh chạm vào gậy gỗ, hai người bị chổi đánh chết còn lại có lẽ cũng đã làm gì đó, Chu Duệ chạm vào quan tài.
Bọn họ ở trong rừng cây không thể chạm vào điều cấm kỵ, A Phương liền không ra tay.
Có lẽ cô ta đi theo bọn họ, cũng là muốn vào làng tìm chồng mình.
"Chu Duệ chết trong quan tài, cái quan tài đó là dùng cho ai, chắc chắn là A Phương, anh ta có lẽ đã ngồi lên đó nên mới chết, có thể quy về A Phương làm."
"Trương Tiến bị phát hiện ở dưới nước, lúc đó chúng ta nghi ngờ bị A Phương dọa chết, xác bị ném xuống nước, thực tế không phải A Phương."
Từ Tiểu Viên nhớ lại một chút, Trương Tiến là một mình rời đi, anh ta chết như thế nào, trước khi chết đã thấy gì đều không biết.
Nếu Trương Tiến trước khi chết có di ngôn, có lẽ bọn họ đã có thể rời đi sớm hơn.
Tịch Lạc thực ra cũng là hôm nay mới biết Trương Tiến chết như thế nào.
"Hôm nay rời khỏi nghĩa địa, tôi thấy phía sau có một bóng người béo phì, Ân Bạch Hạc cũng nói là luôn có thứ gì đó đi theo chúng ta, không phải người thì là quỷ."
"Trong làng chết vô số người đều được chôn, từ đầu đến cuối không có thi thể chỉ có A Phương và chồng cô ta."