Kính Giới - Vô Hạn Lưu

Chương 40: Xin chào, thuê phòng

Trước Sau

break

"A Phương cô cũng thấy rồi, cơ thể quỷ là dáng vẻ khi còn sống, cô ta gầy đến mức đó, rất có thể là chết đói."

"Vậy cái con quỷ béo phì trong rừng cây là ai, thi thể bị ngâm nước sẽ sưng phù, hình thành hiện tượng người khổng lồ, khả năng duy nhất là người chồng cũng mất tích."

Tịch Lạc dừng bút: "Thực ra tôi không chắc anh ta có phải chết đuối hay không."

Từ Tiểu Viên a một tiếng: "Cũng có thể là chết rồi bị ngâm nước không?"

Tịch Lạc gật đầu: "Đồ đạc trong nhà A Phương vẫn còn, đôi dép bên giường là dáng vẻ trước khi lên giường, chứng tỏ chồng ả rời đi không kịp đi dép."

"Suy đoán hợp lý là anh ta sợ A Phương đòi mạng, nên đã chạy, có thể là ban đêm sơ ý ngã xuống nước chết đuối, cũng có thể là kinh hãi quá độ, sợ chết rồi bị ngâm nước."

"Điều duy nhất chắc chắn là, anh ta không chết dưới tay A Phương, nên anh ta không dám tiếp tục theo chúng ta lên núi."

Chính vì vậy, Tịch Lạc mới vào thời khắc cuối cùng nói với A Phương chồng ả ở dưới núi, kéo dài thời gian.

Bởi vì so với những người không liên quan như bọn họ, tất nhiên là chồng khiến ả căm hận hơn.

Từ Tiểu Viên bừng tỉnh: "Nếu A Phương giết chồng rồi, vậy thì còn cần gì phải tìm, sớm đã báo thù xong rồi."

Cô ấy lại khó hiểu: "Chồng A Phương tại sao lại giết người chứ?"

"Đều thành quỷ rồi, giết người còn cần lý do sao?" Tịch Lạc tùy ý nói một câu: "Có lẽ chỉ đơn giản là giết người."

Từ Tiểu Viên đột nhiên kinh hô một tiếng: "Trước đây tôi nghe người già nói, quỷ nước sẽ bắt người đến làm quỷ thế mạng cho mình."

Có thể Trương Tiến gan quá nhỏ, trực tiếp bị dọa chết, vậy thì phải tìm một người khác, Vương Lâm thật không may mắn bị chọn trúng.

Cô ấy cảm thấy mình có thể đã đoán ra chân tướng.

Lần này bọn họ chết bảy người, có năm người đều chết dưới tay A Phương, hai người còn lại mới là bị chồng A Phương giết.

Từ Tiểu Viên lại hỏi: "Tại sao những người bị giết khác lại không biến thành quỷ?"

Tịch Lạc không nhịn được cười: "Nếu đều là quỷ, vậy thì có lẽ chúng ta vào ngày đầu tiên đã chết hết rồi."

Phim kinh dị cũng không phải ai chết cũng sẽ biến thành quỷ.

Từ Tiểu Viên nói: "A Phương cuối cùng đã ăn thằng chồng nhỉ?"

Cô ấy mơ hồ nhớ cái mặt quỷ dán trên người A Phương, không ngừng gào thét thảm thiết, chắc chắn là chồng cô ta không sai.

Tịch Lạc nhỏ giọng nói: "Ừm."

A Phương muốn dùng cách này báo thù chồng.

Tất cả đau khổ đều là từ người chồng mà ra.

Từ Tiểu Viên cuối cùng cũng cảm thấy mình không phải là người mù nữa: "Bây giờ không biết làm thế nào để liên lạc được với bọn họ."

Lúc đó quá căng thẳng, quên để lại thông tin.

Điều đáng sợ hơn là, cô ấy không biết lần sau bị bắt vào trong gương sẽ gặp phải chuyện gì, còn có thể có may mắn sống sót như lần này không.

"Lúc không có việc gì thì chạy bộ nhiều vào."

Tịch Lạc trước khi đi đưa ra một lời khuyên chân thành.

Rời khỏi siêu thị đã gần mười giờ, cậu một mình đi trên đường phố vắng vẻ, không khỏi nhớ tới người tự sát nhảy lầu trong khu dân cư.

Tịch Lạc lúc chập tối thấy tư thế chết rất kỳ lạ, nếu do người làm thì rất khó làm được, nếu có quỷ, vậy thì có thể giải thích được.

Ông cụ nói cảm thấy người kia đã chết mấy ngày rồi.

Còn có mấy vụ việc như vậy gần đây.

Tịch Lạc ước chừng những chuyện kỳ lạ này đều có liên quan đến tấm gương, có lẽ Cao Minh, Chu Duệ đã chết cũng sẽ xuất hiện trên tin tức.

Tương lai cậu chết, biết đâu cũng vậy.

Khu vực người tự sát nhảy lầu trong khu dân cư đã kéo dây cảnh giới, trên mặt đất còn vẽ tư thế của thi thể, sau khi tạnh mưa cũng không bị tẩy.

Người này trong gương đã trải qua chuyện gì, không ai biết.

Tịch Lạc vào thang máy, lần này bản thân phản chiếu trong thang máy rất bình thường, không còn cười một cách quỷ dị với cậu nữa.

Mãi đến khi rẽ góc vào hành lang, có thêm một người.

Người đó dựa vào tường, mặc quần áo màu đen, hai chân lộ ra thẳng tắp thon dài.

Quan trọng hơn, anh đứng trước cửa nhà cậu.

Âm thanh đèn cảm ứng âm lắm lúc lại sáng lên.

Người đàn ông chậm rãi quay đầu lại, làn da dưới ánh đèn có vẻ quá trắng, là khuôn mặt Tịch Lạc rất quen thuộc, giọng nói cũng rất quen thuộc: "Xin chào, tôi thuê phòng."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương