“Rất tốt, các đồng chí nam bước ra trước.” Trạm trưởng hô.
Bùi Kiến Quốc là người đầu tiên hoàn hồn. Lúc động não làm chuyện xấu, đầu óc hắn xoay chuyển cực kỳ nhanh. Vừa nghe cuộc đối thoại giữa trạm trưởng và quản lý kho, sau đó nhìn đống phế phẩm kia, hắn lập tức biết phải làm gì.
Hai mắt hắn lóe lên vẻ tinh ranh, thầm nghĩ: Hóa ra vòng hai là chuyển đồ, vậy thì nhất định mình sẽ thắng.
Ít nhất cũng thắng được con đàn bà nhà quê gầy như que củi kia.
Chỉ cần hắn thắng con đàn bà nhà quê kia, với thành tích của hắn, nhất định có thể giành được công việc.
Bùi Kiến Quốc nóng lòng muốn thử.
Trạm trưởng thấy hắn tích cực như vậy, cuối cùng ấn tượng về hắn cũng tốt lên không ít.
“Bùi Kiến Quốc, anh đi phân loại đống đồ này, sau đó dựa theo biển phân loại treo ở từng khu vực trong kho, chuyển chúng đến đúng vị trí.”
“Vâng, lãnh đạo!”
Bùi Kiến Quốc dốc hết sức, lúc đi ngang qua Ngu Nhân còn đắc ý nhướng mày với cô.
Hắn hoàn toàn không suy nghĩ sâu xa tại sao vòng thực hành thứ hai lại để đồng chí nam thực hiện trước, cũng không suy nghĩ tại sao lại là chuyển đồ và phân loại.
Chỉ có Ngu Nhân, vừa nghe lãnh đạo nói đã biết một trong hai vị trí là công nhân bốc xếp kho.
Công nhân bốc xếp kho không yêu cầu nhiều kiến thức, chỉ cần biết chữ là được, chủ yếu vẫn xem sức lực.
Tất cả mọi người đều nhìn Bùi Kiến Quốc hăm hở nhận thử thách. Có người không cam lòng, có người đã bỏ cuộc, có người... sắp khóc.
“Phải làm sao đây.”
“Tớ, tớ lại phải về tiêm rồi......”
Chúc Phán Lan đứng bên cạnh Ngu Nhân, tiếng nghẹn ngào của cô bé bị Ngu Nhân nghe thấy.
Ngu Nhân vốn không muốn lo chuyện bao đồng, nhưng giọng cô bé vừa tủi thân vừa đau lòng, tuy chưa thật sự khóc, chỉ tự lẩm bẩm khe khẽ, vẫn khiến người ta khó chịu.
Ngu Nhân hít vào một hơi, ánh mắt sâu thẳm nhìn bóng lưng Bùi Kiến Quốc đang chuyển đồ một cái, rồi chậm rãi dời mắt.
Trạm trưởng của trạm thu hồi phế liệu này dường như đã quyết định vị trí công nhân bốc xếp kho cho Bùi Kiến Quốc.
Nếu vị trí còn lại cũng bị cô giành được, vậy sau này cô sẽ phải đối mặt với nguy cơ làm việc chung với tên cặn bã Bùi Kiến Quốc này.
Ngu Nhân biết, nếu mình đối đầu trực diện với Bùi Kiến Quốc, người thua chắc chắn là mình.
Ngu Nhân lùi lại một bước, khẽ kéo cổ áo Chúc Phán Lan, nhỏ giọng nói: “Đừng khóc, vị trí chúng ta thi tuyển không phải vị trí này.”
“Á, á?!”
“Nhỏ tiếng thôi.”
Ngu Nhân làm động tác ra hiệu im lặng, kéo Chúc Phán Lan lùi về phía sau đám người thêm hai bước.
“Dựa theo đề thi vừa rồi, lần này chắc là tuyển hai vị trí, một là công nhân bốc xếp kho hiện tại, một vị trí khác hẳn là tài vụ hoặc nhân viên đăng ký.”
“Cậu, sao cậu biết?” Chúc Phán Lan vội hít hít mũi, nhỏ giọng hỏi.
Không biết có phải lời Ngu Nhân có tác dụng hay không, dường như cô bé không còn buồn như trước nữa.
“Cậu nghĩ xem, vừa rồi chúng ta thi những gì, có phải đều là đề tính toán không?”
Chúc Phán Lan cố gắng nhớ lại, quả thật là vậy. Hai câu cuối vì quá khó nên cô bé đều làm đại.
“Vậy, vậy có nghĩa là chúng ta không cần chuyển đồ. Vòng thi thứ hai lát nữa tham gia không phải cái này?”
“Không phải.” Ngu Nhân khẳng định.
Ngu Nhân trả lời chắc nịch, trái tim bất an của Chúc Phán Lan cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Cô bé xoắn ngón tay, lén nhìn Ngu Nhân, vui vẻ cười tươi: “Cảm ơn cậu nhé, cậu, cậu đúng là người tốt.”
“Cậu tên Ngu Nhân đúng không? Cậu giỏi thật đấy. Vừa rồi tôi lén nghe lãnh đạo nói cậu thi được điểm tuyệt đối, bây giờ còn có thể nhìn ra ngay trạm thu hồi phế liệu tuyển công việc gì.”
“Đồng chí, tớ phải học tập cậu!”
Ánh mắt sáng lấp lánh nhìn thẳng vào gương mặt nghiêng của Ngu Nhân.
Cảm giác như bị hàng triệu bóng đèn chiếu thẳng vào người khiến Ngu Nhân nóng đến toát mồ hôi.