Ngu Nhân không giỏi đối mặt với những người quá nhiệt tình.
Cô khó khăn nhìn thẳng về phía trước, cố hết sức phớt lờ ánh mắt của Chúc Phán Lan.
“...Cùng nhau học hỏi.”
“Đâu phải cùng nhau học hỏi, tớ có ưu điểm gì đâu. Tớ, tớ—” Chúc Phán Lan nói được một nửa lại bắt đầu sa sút tinh thần, “Vốn dĩ tớ phải đến bệnh viện thực tập, sau này có lẽ sẽ trở thành y tá. Nhưng tớ thật sự quá sợ tiêm cho người khác, nên tớ trốn mất.”
“Ban đầu tớ nghe ngóng được trạm thu mua đường Nguyên Phùng đang tuyển người, cứ nghĩ mình có thể đến đây làm việc. Nhưng mà...”
Nhưng bây giờ đã có Ngu Nhân đứng đầu, vị trí còn lại chắc chắn cũng chẳng đến lượt cô.
Có điều, Chúc Phán Lan đã không còn quá sợ hãi nữa, có lẽ là nhờ lời an ủi của Ngu Nhân?
“Không có nhưng nhị gì hết, cậu sẽ đậu.”
“Ơ, ơ?!” Chúc Phán Lan hoảng hốt xua tay, “Tớ không thể đâu, thành tích của cậu tốt hơn tớ, hai câu cuối tớ đều đoán mò.”
“Cậu có muốn biết vòng hai thi gì không?” Ngu Nhân chuyển chủ đề, không muốn tiếp tục bàn xem ai giỏi hơn với Chúc Phán Lan.
Quả nhiên Chúc Phán Lan lập tức bị chuyển hướng chú ý, tò mò hỏi: “Thi gì vậy?”
Ngu Nhân nói: “Dựa theo nội dung kiểm tra việc vận chuyển vừa rồi, vị trí thứ hai hẳn sẽ liên quan đến viết, kiểm kê hoặc tính toán.”
“Cho nên nếu lát nữa cậu muốn vượt qua vòng kiểm tra, bây giờ nhất định phải quan sát thật kỹ những người phía trước đã chuyển những thứ gì vào trong, để ở vị trí nào, số lượng bao nhiêu.”
“Đến lúc bắt đầu kiểm tra, cậu có thể nhanh chóng tìm được vị trí tương ứng, sau đó kiểm kê, sắp xếp và tổng hợp những thứ họ vừa chuyển vào.”
“Cậu không cần lo mình không biết sắp xếp, tổng hợp thế nào. Lát nữa giám khảo chính hẳn sẽ đưa cho cậu sổ đăng ký kho hàng, cậu cứ làm theo cách ghi chép của người trước là được.”
Chúc Phán Lan nghe rất nghiêm túc, ghi nhớ những lời Ngu Nhân nói từng chút một trong lòng.
Vừa nghe, cô vừa âm thầm khâm phục. Đồng chí Ngu Nhân này thật lợi hại.
Quá lợi hại.
Nhưng rất nhanh cô đã hoàn hồn, kinh ngạc hỏi: “Cậu, cậu nói hết nội dung thi cho tớ, vậy cậu...” phải làm sao?
“Tớ, tớ—”
“Cậu không cần bận tâm đến tớ, cứ nghiêm túc thi là được.”
“Cậu... không muốn thi sao?”
Ngu Nhân thở ra một hơi, ánh mắt rơi vào Bùi Kiến Quốc vừa bước ra lần nữa, lại khiêng hai kiện sách báo lớn vào trong.
Cô có thể cảm nhận được lãnh đạo ngày càng hài lòng với anh ta.
Nói thật, Bùi Kiến Quốc ở một mức độ nào đó rất giống Bùi Quảng Nghĩa, ít nhất là cực kỳ giống ở khoản giả vờ giả vịt.
Nếu người ngoài không biết chuyện, còn tưởng bọn họ là người tốt.
“Không phải tớ không muốn thi, mà là tớ không thể thi.”
“Tớ nghĩ cậu cũng có thể cảm nhận được người kia có ý kiến với tớ.”
Người kia?
Chúc Phán Lan thuận theo ánh mắt Ngu Nhân nhìn sang, vừa lúc bắt gặp ánh mắt vừa hung dữ vừa đắc ý mà Bùi Kiến Quốc ném tới trước khi khiêng đồ vào trong.
Cô giật mình, rụt cổ lại.
Hung dữ quá!
“Anh, anh ta... hai người có mâu thuẫn sao?”
“Ừ.” Ngu Nhân gật đầu, thành thật nói: “Hiện giờ tớ không đánh lại anh ta, cho nên vì an toàn của bản thân, cân nhắc lợi hại, tớ sẽ không làm việc cùng chỗ với anh ta.”
“Nhưng cậu yên tâm, chắc anh ta không ngu đến mức đi làm hại người xa lạ. Cho nên nếu cậu muốn giành được vị trí còn lại ở trạm thu mua, vòng hai cứ cố gắng thi thật tốt.”
Chúc Phán Lan nhìn bóng lưng hung dữ của Bùi Kiến Quốc, lại nhìn gương mặt nghiêng trắng trẻo không tì vết của Ngu Nhân.
Một lúc lâu sau, cô cúi đầu, hai tay nắm rồi lại buông, buông rồi lại siết chặt. Lặp đi lặp lại mấy lần, cô hít sâu một hơi, phồng cả hai má lên.
“...Cảm, cảm ơn cậu.”
“Tớ, tớ sẽ cảm ơn cậu.”
“Nhất định.”
Ngu Nhân không hiểu, quay đầu lại.
Nhưng lúc này Chúc Phán Lan đã rời mắt, không nhìn cô nữa, tập trung chú ý đến từng món đồ mà mỗi người tham gia kiểm tra chuyển vào trong.
Cô nhìn rất chăm chú, cũng rất cố gắng. Gương mặt nhỏ vẫn còn nét bầu bĩnh trẻ con, mang theo vẻ chất phác tự nhiên.
Trong mắt Ngu Nhân thoáng qua ý cười. Cô quay đầu, cũng cười theo.
Đúng lúc cô định rút khỏi sân khấu cuộc thi này, một ánh mắt không mang ác ý rơi lên người cô.
Nụ cười chưa kịp thu lại của Ngu Nhân cứ thế lọt vào mắt người kia.
Người đàn ông mỉm cười đáp lại, gật đầu.
Hai người cách nhau cực gần, cuộc đối thoại vừa rồi giữa cô và Chúc Phán Lan...