Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 205

Trước Sau

break

Cho dù cuối cùng hắn thật sự mèo mù vớ phải chuột chết, thi được kết quả không tệ, thì dựa vào tính cách của An Tu Viễn mà cô biết hiện giờ, chắc anh cũng sẽ không tuyển thứ rác rưởi như Bùi Kiến Quốc.

Vậy nên rất có khả năng Bùi Kiến Quốc lại công cốc một phen.

Nghĩ đến cảnh hai mẹ con Bùi Kiến Quốc và Trương Quế Hoa lại tính toán hụt, thậm chí còn có khả năng mất cả chì lẫn chài, Ngu Nhân vô cùng vui vẻ.

Đến khi trở lại Cung Văn hóa, nụ cười trên môi cô vẫn chưa tắt.

“Có chuyện gì mà vui thế?”

“Hàm Hàm, sao cậu cũng ở đây?”

Ngu Nhân trở lại khu vực biểu diễn hôm nay của Cung Văn hóa, tìm đến chỗ mẹ Thịnh đang ngồi.

Cô chỉ mải nhìn ba người mẹ Thịnh nên không để ý bên cạnh còn có một Chu Hàm.

Chu Hàm cười vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh. Ngu Nhân đi tới ngồi xuống cạnh cô.

Ngu Nhân hỏi:

“Hôm nay chẳng phải cậu nói trường có hoạt động sao?”

Mỗi năm vào ngày Quốc tế Thiếu nhi mùng Một tháng Sáu, để chúc mừng, các trường tiểu học đều tổ chức một số hoạt động nhỏ, trò chơi nhỏ cho bọn trẻ chơi vào buổi sáng.

Lần trước Chu Hàm đến nhà họ Bùi đã nói chuyện này.

Ngu Nhân còn tưởng phải mấy ngày nữa mới gặp lại Chu Hàm.

“Bận xong rồi, công việc dọn dẹp cuối cùng có đồng nghiệp giúp. Ban đầu tớ hẹn Tào Dương, bọn tớ đã đặt chỗ ở tửu lâu Bên Bờ Ao, định đến đó ăn trưa. Ai ngờ...”

Chu Hàm hừ một tiếng.

“Anh ấy đột nhiên có việc, cho tớ leo cây.”

Ngu Nhân an ủi:

“Cũng không còn cách nào khác. Vậy tiếp theo cậu định làm gì?”

“Đi theo các cậu chứ sao!”

Chu Hàm khoác tay Ngu Nhân.

“May mà tớ buồn chán nên vào Cung Văn hóa xem tiết mục. Nếu không thì đã chẳng gặp được dì Thịnh, cũng chẳng gặp được cậu.”

“À đúng rồi, lát nữa chúng ta đến tửu lâu Bên Bờ Ao ăn cơm nhé? Dù sao cũng đặt chỗ rồi, không đi thì phí.”

“Phí tiền lắm.”

Ngu Nhân lườm Chu Hàm một cái.

Chu Hàm cười tươi rói:

“Không phí, không phí đâu, tớ có thẻ ưu đãi mà!”

Cô lấy một tấm thẻ từ trong túi ra.

“Thẻ này là bạn của Tào Dương tặng, nói là chương trình tri ân trăm năm gì đó, ăn uống không cần phiếu. Thời hạn chỉ đến mấy ngày này thôi, bỏ lỡ là sau này không còn cơ hội ở quán này nữa đâu.”

“Không cần phiếu?”

Ngu Nhân động lòng.

Mẹ Thịnh ở bên cạnh, ngoài việc trông chừng Bùi Dung hiếu động, cũng nghe hai cô gái nhỏ nói chuyện. Bà lên tiếng:

“Đi đi, vừa hay coi như lấy may sớm cho Nhân Nhân, chúc Nhân Nhân nhà chúng ta thi tuyển thuận lợi, lấy được việc làm.”

Chu Hàm không hiểu đầu đuôi, nhỏ giọng hỏi:

“Cậu lại có tin tức việc làm rồi à?”

“Ừ, lát ăn cơm tớ kể cho cậu.”

“Được, vừa hay thẻ ưu đãi này là phòng riêng, vào đó rồi nói.”

“Phòng riêng?”

Ngu Nhân đánh giá Chu Hàm từ trên xuống dưới, vẻ trêu chọc trong mắt gần như sắp hiện thành hình.

“Cậu với Tào Dương chỉ có hai người mà lại lấy thẻ phòng riêng à?”

Ban đầu Chu Hàm chẳng cảm thấy có gì, nhưng vừa chạm phải ánh mắt Ngu Nhân nhìn sang, mặt cô lập tức đỏ bừng.

Cô làm bộ muốn đánh Ngu Nhân:

“Đừng có nghĩ lung tung!!”

“Ồ.”

Ngu Nhân cố nhịn cười, lại ghé sát tới.

“Thế tớ nên nghĩ lung tung thế nào?”

“Cậu kể tớ nghe thử xem?”

“Á á á, Ngu Nhân, cậu không được nói nữa!”

Ở một nơi khác, Bùi Kiến Quốc thuận lợi lừa cho qua chuyện, đăng ký xong lại đạp xe đến sào huyệt của anh Phi.

Lần này đến nơi, cuối cùng hắn cũng gặp được anh Phi, vẻ mặt kích động:

“Anh Phi!”

“Anh Phi, đáp án em cần có chưa?”

“Cút! Mày nói chuyện với anh Phi kiểu gì đấy?”

An Tử ở bên cạnh đá một cú tới, nhưng bị Bùi Kiến Quốc né được.

An Tử chậc một tiếng. Nếu không phải vì kế hoạch của bọn họ, hắn thật sự muốn đánh Bùi Kiến Quốc một trận ra trò.

Đây đã là lần thứ hai hắn né được cú đá của gã.

“Không, em không có ý gì khác.”

Bùi Kiến Quốc lập tức nhận thua, khúm núm:

“Em chỉ hơi sốt ruột thôi. Anh Phi, em thật sự không có ý gì khác.”

“Được rồi.”

Anh Phi liếc An Tử một cái, ra hiệu cho hắn biết điều một chút.

An Tử lại chậc một tiếng rồi đi ra ngoài.

Sau khi An Tử rời đi, trong phòng học đổ nát lúc này chỉ còn anh Phi, Đại Pháo vẫn im lặng, và Bùi Kiến Quốc.

“Tiền tao cần đâu?”

Anh Phi lấy bao diêm ra, xoẹt một tiếng châm điếu thuốc.

“Em, em mang hết đến rồi. Nhưng anh Phi, em chỉ có ba trăm.”

Bùi Kiến Quốc vừa chột dạ vừa sợ hãi.


break
Trước Sau

Báo lỗi chương