Bởi vì trước đó anh Phi đã nói với hắn, đề thi tuyển dụng của bách hóa rất khó lấy, giá cả gần bằng mua việc làm, phải mất bốn trăm đồng.
Nhưng giờ hắn vét sạch tiền trong nhà cũng chỉ có thể lấy ra ba trăm.
Chuyện này thật sự không thể trách hắn, phải trách con đàn bà nhà quê kia.
Nếu không phải con đàn bà nhà quê đó gả đến, bây giờ nhà bọn họ vẫn đang ăn ngon mặc đẹp. Hắn đã có một công việc thuộc về mình, mỗi tháng tiêu hết tiền lương còn có thể chìa tay xin bố mẹ.
Trước kia trong nhà có tiền, hắn căn bản chưa từng phải lo chuyện tiền nong.
Ba trăm?
Nhiều hơn dự tính một chút.
Vốn dĩ anh Phi không nghĩ Bùi Kiến Quốc có thể lấy ra ba trăm. Khi đó hắn nghĩ Bùi Kiến Quốc nhiều lắm chỉ có thể lấy hai trăm.
Kiếm thêm được một trăm, không tệ.
Anh Phi cau mày, không lập tức lên tiếng.
Trên mặt anh Phi có một vết sẹo sâu đến tận xương, kết hợp với khuôn mặt dữ tợn, lúc cau mày im lặng trông vô cùng đáng sợ.
Đừng thấy Bùi Kiến Quốc ở nhà làm ông lớn, thật ra hắn là kẻ chuyên bắt nạt người yếu, sợ hãi kẻ mạnh. Gặp phải người cứng rắn, ngay cả sức phản kháng hắn cũng không có.
Cơ thể Bùi Kiến Quốc bắt đầu run lên, nghĩ xem có nên đến chỗ anh cả mượn thêm một ít hay không.
Đương nhiên, nói là mượn thì chắc chắn sẽ không trả.
Đúng lúc Bùi Kiến Quốc suy nghĩ lung tung, tự dọa mình đến suýt chết khiếp, anh Phi lên tiếng:
“Nể tình mày cũng có gan, tao nhận ba trăm. Nhưng mà...”
Bùi Kiến Quốc vừa định thở phào, nở nụ cười, nhưng một tiếng “nhưng mà” lại khiến sắc mặt hắn trắng bệch, run rẩy.
Anh Phi thưởng thức vẻ mặt ấy một lúc rồi mới nói tiếp:
“Nhưng tao muốn mày giúp tao một việc.”
“Việc, việc gì?”
“Anh cứ nói, chỉ cần em làm được, em đều có thể làm.”
“Tao muốn mày rải tin bách hóa đang tuyển người ở quanh ngõ Quế Viên. Đương nhiên, phải lén lút thôi, tuyệt đối đừng để bị bắt gặp.”
“Tại sao? Thế chẳng phải em sẽ thi không đậu sao?”
Vì lợi ích của bản thân, giọng Bùi Kiến Quốc lập tức cao lên.
Hắn gào vào mặt anh Phi. Đại Pháo vốn vẫn luôn im lặng đá bay chiếc ghế trước mặt.
“Rầm!”
Bùi Kiến Quốc lập tức co rúm người lại.
Đại Pháo quát:
“Dám nói chuyện với anh Phi kiểu đó, mày không muốn sống nữa phải không?”
“Được rồi.”
Anh Phi giơ tay, nhìn Bùi Kiến Quốc.
“Mày có thể không cần đề thi này. Nhưng thật ra mày cứ yên tâm, nếu tao bán cho mày đầu tiên thì chắc chắn tao sẽ đảm bảo mày thi đậu.”
“Đáp án đề thi của những người khác không giống của mày.”
“Chỉ cần mày dẫn thêm vài người đến đây, tao còn thưởng cho mày.”
“Mỗi người năm đồng, mày cũng đâu có thiệt, đúng không?”
Có tiền để lấy?
Bùi Kiến Quốc lại không nhát nữa, cẩn thận hỏi:
“Anh chắc chắn có thể đảm bảo em đứng đầu kỳ thi, thi đậu chứ?”
Chỉ đứng đầu thì mới có thể đảm bảo không sơ suất.
Anh Phi bật cười, khiến vết sẹo trên mặt càng kéo căng, càng thêm dữ tợn.
“Đương nhiên. Thứ tao đưa cho mày là đáp án độc nhất vô nhị.”
Vậy thì Bùi Kiến Quốc yên tâm.
Có đáp án, có thể thắng con đàn bà nhà quê kia, lại còn có thể kiếm tiền.
Chuyện tốt thế này, đương nhiên hắn sẽ làm.
Sau khi tiễn tên đại ngốc Bùi Kiến Quốc đi, An Tử bước vào.
“Anh Phi, để tên ngu Bùi Kiến Quốc này đi làm, liệu có bị phát hiện không?”
“Đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta, nếu...”
Anh Phi suy nghĩ một lúc:
“Chú đi theo dõi. Nếu xảy ra chuyện thì chúng ta lập tức bỏ chạy trước.”
“Vâng!”
Bùi Kiến Quốc hoàn toàn không biết mình sắp phải đối mặt với chuyện gì. Hắn trở về ngõ Quế Viên trước.
Ăn no uống đủ ở nhà xong, hắn mới đạp xe ra ngoài. Khi đi ngang qua cửa nhà họ Phương ở căn nhà số bốn, hắn theo bản năng dừng lại.
Nhưng ngay sau đó, hắn lại nghĩ đến Tạ Chiêu Đệ nhà họ Phương là một mụ keo kiệt. Muốn kiếm tiền từ tay bà ta còn khó hơn lên trời.
Hơn nữa, nhà họ cũng chẳng đời nào bỏ tiền mua đề thi đổi lấy việc làm chỉ vì một đứa con gái.
Thôi vậy, tìm người tiếp theo.
Trời càng lúc càng nóng.
Đặc biệt sau mười hai giờ trưa, mặt trời vừa to vừa gay gắt.
Ngu Nhân và mọi người từ tửu lâu Bên Bờ Ao trở lại Cung Văn hóa, ai nấy đều đã toát mồ hôi cả người.
Bây giờ lại đi xem thêm hai lớp năng khiếu, mẹ Thịnh vốn sức khỏe yếu đã bắt đầu không đi nổi nữa.
Còn có Bùi Dung, bình thường vào giờ này cô bé đã ngủ trưa rồi.