Hôm nay lại chơi gần hết nửa ngày, cái đầu nhỏ đã mệt đến mức cứ gật gù như chim mổ thóc.
“Hay là cho Khang Ninh học lớp thư pháp lúc nãy đi, chúng ta không đi tiếp nữa.”
Mẹ Thịnh vừa lau mồ hôi trên trán vừa nói.
Ngu Nhân theo bản năng nhìn Bùi Khang Ninh mà cô đang dắt.
Đứa trẻ dường như cũng hơi mệt, nhưng có lẽ vì đến một môi trường mới, nhìn thấy những thứ mới mẻ nên đôi mắt vẫn sáng long lanh, hiếm khi mới có vẻ sinh động như vậy.
Nhưng vừa nghe mẹ Thịnh nói không đi tiếp, ánh sáng trong mắt cậu bé lập tức ảm đạm xuống.
Ngu Nhân xoa xoa cái đầu nhỏ của Bùi Khang Ninh, cảm nhận được đầu cậu đầy mồ hôi, liền lấy khăn tay lau cho cậu, đồng thời nói:
“Mẹ, vẫn còn sớm mà. Lần này Cung Văn hóa mở chín lớp năng khiếu dành cho trẻ trước tuổi đi học, chúng ta mới xem hai lớp thôi, cứ xem thêm đi.”
“Nhưng mà...”
Mẹ Thịnh do dự.
Ngu Nhân biết bà đang nghĩ gì, liền chu đáo nói:
“Mẹ, hay là mẹ đưa Dung Dung đến đình nghỉ mát nghỉ trước, còn lại để con và Hàm Hàm đưa Khang Ninh đi xem, được không?”
Chu Hàm cũng lên tiếng:
“Đúng đó dì Thịnh, cháu còn có thể giúp tham khảo. Chất lượng giáo viên, tính tình có tốt hay không, cháu đều có thể góp ý. Dì cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ tìm cho Khang Ninh một giáo viên phù hợp và tốt.”
Chu Hàm đã nói như vậy, hơn nữa có cô giáo như Chu Hàm ở đây thì quả thật có thể yên tâm.
“Vậy cũng được. Nhưng cũng không cần xem hết, xem kha khá là được rồi. Chủ yếu vẫn là cho Khang Ninh học nhận mặt chữ trước.”
“Con biết rồi, mẹ.”
Đợi mẹ Thịnh rời đi, Ngu Nhân mới lặng lẽ thở phào một hơi.
Cô tưởng không ai biết, nhưng tất cả đều lọt vào mắt Chu Hàm.
Cô nắm tay Ngu Nhân:
“Đi thôi, trạm tiếp theo của chúng ta là lớp cờ tướng!”
“Còn nhạc cụ nữa.”
Ngu Nhân nói:
“Tớ thấy âm nhạc cũng được, có thể thư giãn tinh thần.”
“Đúng vậy, nhưng vẫn phải xem Khang Ninh nhà mình có thích hay không. Cô nói có đúng không, Khang Ninh?”
Bùi Khang Ninh xấu hổ, nắm chặt tay Ngu Nhân, không dám gật đầu.
Ngu Nhân và Chu Hàm nhìn nhau, trong mắt đều tràn ngập ý cười.
Sau đó, hai người đi từng lớp một, còn để Bùi Khang Ninh lần lượt thử từng lớp.
Có những lúc Bùi Khang Ninh nhút nhát, không dám thử, Ngu Nhân liền kéo cậu cùng học.
Xem hết chín lớp năng khiếu, cuối cùng Ngu Nhân hỏi ý Bùi Khang Ninh, dựa vào phản ứng và sở thích của cậu bé, quyết định đăng ký lớp khẩu cầm và lớp cờ vây.
Cô cũng không đợi mẹ Thịnh quyết định mà trực tiếp đóng tiền.
Đến khi mẹ Thịnh biết thì đã không thể rút lại được nữa.
Giờ đây Ngu Nhân ít nhiều cũng đoán được mẹ Thịnh đang nghĩ gì. Trước khi mẹ Thịnh lên tiếng, cô giải thích:
“Mẹ, đăng ký cùng lúc hai lớp hiện giờ có ưu đãi. Hơn nữa, dù đăng ký hai khóa thì thời gian học cũng không trùng nhau. Một tuần chỉ học ba bốn ngày, bình thường lúc con có thời gian, con có thể đưa Khang Ninh đi.”
“Còn chuyện học nhận mặt chữ thì cũng không cần tốn tiền, con có thể dạy ở nhà.”
Mẹ Thịnh khựng lại, nhất thời không biết phải tiếp lời thế nào.
Bà cũng đâu có nói không cho Khang Ninh học thêm. Chỉ là đăng ký hai lớp thì thời gian đưa đón sẽ tiêu tốn rất nhiều. Một mình bà không thể chỉ lo cho Khang Ninh, bà còn phải trông cô con gái ngốc của mình...
Nhưng giờ đây mọi chuyện đều đã được Ngu Nhân cân nhắc chu toàn, khiến bà luôn cảm thấy vô cùng áy náy.
Nhìn đứa cháu trai vừa mong đợi vừa sợ không thể đến Cung Văn hóa học, trong lòng bà có một nỗi khó chịu không sao nói thành lời.
“Vậy cứ thế đi.”
“Nhưng sau này cũng không cần con thường xuyên đưa Khang Ninh đi đâu, thật ra mẹ cũng có thể đưa Dung Dung ra ngoài đi dạo.”
Ngu Nhân tiếp lời:
“Được ạ, đến lúc đó xem Dung Dung có muốn ra ngoài không, nếu muốn thì đi cùng.”
Cứ như vậy, con đường học lớp năng khiếu của Bùi Khang Ninh được quyết định.
Trên đường về nhà, hai người chia tay Chu Hàm. Một nhà bốn người chậm rãi đi về phía ngõ Quế Viên.
Mặt trời ngả về tây, buổi chiều nơi thành phố tỉnh lúc nào cũng mang màu hoàng hôn ảm đạm hơn ở nông thôn.
Giữa ráng chiều phủ kín bầu trời, họ bước vào ngõ Quế Viên.
Ngu Nhân đi đầu. Về đến nhà, cô lấy chìa khóa ra mở cửa.
Đúng lúc này, bà cụ Tề vốn rất ít khi ra ngoài lại thần thần bí bí đi tới.
“Nhân Nhân, Tư Dương bà có một tin cực kỳ tốt muốn nói cho các cháu.”