Linh Hồn Cơ Giới Sư

Chương 2.1: Chiến Đội Thiên Long 2

Trước Sau

break

【Dẫn Đường Như Thiên Thần】

Lúc Mộ Thu mở mắt ra, cậu còn tưởng mình nhìn thấy thiên thần.

Mái tóc màu vàng kim mềm mại rủ xuống bên má, đôi đồng tử xanh lục bảo tràn ngập nụ cười ôn hòa, làn da trắng nõn đến mức chẳng tìm thấy một lỗ chân lông, vô tình trùng khớp với gương mặt trong ký ức. Trong lúc thẫn thờ, một tiếng gọi không chủ ý vọt ra khỏi cổ họng cậu:

“Mẹ...”

Hình như nghe được điều gì thú vị, nụ cười trên gương mặt xinh đẹp càng sâu thêm.

Lĩnh vực tinh thần của Mộ Thu chấn động mạnh, lập tức bừng tỉnh, chỉ hận không thể ngất đi một lần nữa.

“Hahaha, đừng ngại chứ, nếu mà có một đứa con trai xinh xắn như em, ba mẹ chị chắc chắn sẽ vui chết mất thôi!” Giọng nói trong trẻo êm tai như những nốt nhạc vui tươi chui vào tai Mộ Thu, thế nhưng lúc này cậu lại thà rằng mình không nghe thấy.

Mặt Mộ Thu đỏ bừng lên trong tíc tắc, khi nhận ra trạng thái hiện tại của mình thì càng xấu hổ không để đâu cho hết, lúng túng muốn ngồi dậy khỏi giường bệnh.

“Ơ kìa? Đang nối với máy trị liệu đó! Không được nhúc nhích đâu nha, bé cưng~~” Elsa ấn cậu nằm lại trên giường, tinh nghịch nháy mắt, rõ ràng là không có ý định tha cho cậu.

Mộ Thu thiệt sự không biết phải phản ứng sao cho phải, cậu dù sao cũng là một thằng con trai sức dài vai rộng, lại dễ dàng bị một cô gái nhỏ đè chặt như vầy, đúng là...

Mộ Thu lấy lưng bàn tay che ngang mắt, giấu đi ánh nhìn đầy phức tạp của mình.

“Được rồi được rồi, tha cho em đó.” Elsa nhẹ nhàng gạt tay cậu ra, “Đã bảo là không được nhúc nhích mà, lúc em được chở tới đây toàn thân bị cháy nắng hết cả, không trị liệu đàng hoàng sao mà được?”

Cô vừa nói vừa theo thói quen vươn xúc giác tinh thần ra, dịu dàng lướt qua cơ thể Mộ Thu.

Cơ thể Mộ Thu bỗng cứng đờ — không phải vì lần đầu tiên nắm tay con gái, mà là vì sóng tinh thần xa lạ phát ra từ đối phương.

Cậu vô cùng chắc chắn thân phận Dẫn đường của mình chưa hề bị lộ, cho nên Elsa có lẽ chỉ xuất phát từ bản năng của quân y, theo thói quen xoa dịu sóng tinh thần cho bệnh nhân mà thôi, dù sao thì làm gì có người bình thường nào đủ sức phiền tới một Dẫn đường quý giá khám bệnh cơ chứ.

— Nghĩ tới đây, Mộ Thu mới dần thả lỏng người ra.

Quả nhiên, Elsa nhanh chóng nhận ra Mộ Thu chỉ là một “người bình thường”, thế là cô áy náy mỉm cười, tự nhiên bưng tới một đĩa quả tươi còn vương những giọt nước, hóm hỉnh hỏi: “Muốn ăn không nè? Hàng đặc quyền cho Dẫn đường đó nha!”

Mộ Thu mỉm cười lịch sự, khách khí đáp lại: “Cảm ơn chị, "vô công bất thụ lộc" (không công chẳng dám nhận lộc).” 

“"Vô công bất thụ lộc"?” Elsa rõ ràng vẫn chưa thông thạo tiếng Hoa Hạ cho lắm, mặc dù thứ ngôn ngữ đầy sức hút này trải qua sự thử thách của thời gian đã trở thành ngôn ngữ chung chính thức của Liên bang Ngân Hà.

Mộ Thu lúc này mới nhận ra đối phương không phải là cái thằng A La hay tào lao với mình, thế là lộ ra vẻ mặt áy náy, rất chân thành nói: “Không cần để ý đâu, tóm lại là lời tốt đẹp thôi.”

“Hahaha, Thu, em đúng là một người đặc biệt, chẳng giống mấy người ở đây chút nào, chị thích trò chuyện với em!”

Cô gái nhiệt tình thẳng thắn bày tỏ sự yêu thích của mình, cảm xúc vui vẻ của cô tạo nên sự đồng điệu với lĩnh vực tinh thần của Mộ Thu.

Trong một khoảnh khắc, từ thể xác đến tâm hồn Mộ Thu như được gột rửa, toàn bộ trạng thái tiêu cực đều biến mất sạch sẽ.

Kể từ ngày Mộ phu nhân ra đi, đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được cảm giác tuyệt vời đến nhường này, Mộ Thu bất giác sinh ra thêm vài phần thân thiết với Elsa.

Elsa là Dẫn đường đầu tiên mà Mộ Thu được tiếp xúc ở cự ly gần, cậu không ngờ sự đồng điệu cảm xúc giữa Dẫn đường và Dẫn đường lại là một trải nghiệm tuyệt diệu đến thế — như mưa tan mây tạnh, như xuân ấm hoa nở, như được ngâm mình trong một dòng nước khoáng nóng ấm áp.

Mộ Thu vờ như vô tình nhìn sang chú dê núi nhỏ đang ôm vó gặm nhấm trên chiếc giường bệnh bên cạnh, nghĩ bụng chắc đó chính là tinh thần thể của Elsa, đúng là lanh lợi đáng yêu y hệt như chủ nhân của nó.

Cậu nhóc như cảm nhận được điều gì liền nhìn đáp lại ánh mắt của Mộ Thu, nghiêng cái đầu nhỏ đầy thắc mắc.

Trong lòng Elsa chợt nảy lên một nhịp, cô kinh ngạc hỏi: “Thu, em nhìn thấy bé Polly hả?”

Mộ Thu giả ngu: “Cái gì cơ?”

Elsa chỉ về hướng chú dê núi nhỏ, có chút sốt sắng nói: “Ở đó có một chú dê núi nhỏ màu trắng tuyết, vô cùng đáng yêu, em nhìn thấy không?”

Ánh mắt kỳ vọng của người đẹp thật khiến người ta xiêu lòng, chẳng ai đành lòng làm cô thất vọng.

Thế nhưng, Mộ Thu vẫn mỉm cười, giả vờ thắc mắc hỏi ngược lại: “Đó là tinh thần thể của chị sao? Ra chị là một Dẫn đường cao quý, tiếc quá, em chỉ là người bình thường thôi nên không thấy được.”

Elsa rũ mi mắt xuống, rõ ràng là cực kỳ thất vọng.

Thế nhưng, chỉ trong chớp mắt, trên mặt cô lại khôi phục nụ cười rạng rỡ, “So với cái danh "Dẫn đường cao quý", chị thích Thu gọi chị là Elsa hơn. Chị biết em là quân y mới tới, vừa hay chị cũng vậy, sau này chúng ta là đồng nghiệp rồi —”

Elsa đưa tay phải về phía Mộ Thu.

Thế nhưng, Mộ Thu quá đỗi kinh ngạc, đến mức quên luôn cả lễ nghi tối thiểu mà một quý ông nên có — cậu không hề nắm lấy bàn tay trắng trẻo thon thả ấy, mà lại ngơ ngác nói: “Quân y? Dẫn đường Elsa , em nghĩ chắc chắn trong chuyện này có hiểu lầm gì rồi, em là sinh viên tốt nghiệp Học viện Quân sự Số 1 Liên bang, vừa mới đạt chứng chỉ Cơ giới sư cấp A mà...”

Elsa bị dáng vẻ của cậu làm cho cười khúc khích, trên gương mặt xinh đẹp mang theo chút biểu cảm hóng chuyện: “Thu, chị e là chị phải nói cho em biết một "tin buồn" này rồi — lúc trước xem hồ sơ bệnh án, chị vô tình lướt thấy lệnh điều động của em, không phải Cơ giới sư đâu, là quân y đó. Một quý ông đại lượng chắc sẽ không chấp nhặt sự mạo phạm vô ý của một quý cô đâu nhỉ?”

Mộ Thu dĩ nhiên là không chấp nhặt, cậu hoàn toàn chẳng còn tâm trí đâu mà chấp nhặt, bởi vì cậu đang hoài nghi nhân sinh — cậu thức khuya thức hôm, quên ăn quên ngủ cày từ Lớp thiếu niên đến Viện nghiên cứu, lẽ nào là để đến cái tinh cầu toàn cát vàng này làm quân y hay sao?

——

break
Trước Sau

Báo lỗi chương