Linh Hồn Cơ Giới Sư

Chương 2.2: Chiến Đội Thiên Long 2

Trước Sau

break

Thế nhưng, cho dù trong lòng Mộ Thu có ấm ức đến đâu, trước khi tìm được cơ hội thích hợp thì cậu vẫn phải ngoan ngoãn ở lại bệnh viện khu quân sự của Chiến đội Thiên Long.

Đương nhiên, làm quân y ở đây cũng không phải là hoàn toàn không có điểm tốt.

Có lẽ vì khoa của Elsa khá đặc biệt, Mộ Thu lại là trợ lý duy nhất của cô, nên về mặt đãi ngộ tốt hơn các nhân viên y tế khác rất nhiều.

Thể hiện rõ ràng nhất chính là môi trường ở. Nhân viên bình thường của bệnh viện cho dù có quân hàm tương ứng thì vẫn phải ở khu nhà ở gia quyến ngoài rìa khu quân sự, chỉ duy nhất Mộ Thu và Elsa được ở khu bên trong. Nơi ở của họ và tòa nhà tròn hình ống của các lính gác chỉ cách nhau hai hàng cây xanh, nhận được sự bảo vệ nghiêm ngặt nhất.

Căn ký túc xá đơn mà Mộ Thu được chia ước tính rộng tới sáu mươi mét vuông, có bếp, có nhà vệ sinh, có phòng ngủ, có phòng khách. Một căn nhà như thế này nếu đặt ở thủ đô thì chắc chắn chính là biệt thự hạng sang.

Phải biết rằng, ở thời đại tinh tế bùng nổ dân số, ngoại trừ các tinh cầu biên giới môi trường khắc nghiệt, trùng thú hoành hành ra, thì tại bất kỳ tinh cầu thích hợp cho sự sống nào, các tòa nhà chung cư đều đâm thẳng lên tầng mây, các công trình ngầm lại càng đa dạng đủ kiểu. Mỗi một tòa nhà đều được chia nhỏ thành vô số ô tổ ong, không gian của từng ô nhỏ đều được tận dụng tối đa.

Ngay cả một nơi như Học viện Quân sự Số 1 Liên bang thì cũng là từ hai đến bốn sinh viên chen chúc trong một căn ký túc xá. Trong không gian chật hẹp đó, ban ngày có hai cái bàn học hai chiếc ghế, ban đêm lại biến thành hai khoang ngủ cấu hình trung bình, ngăn để đồ thì nằm trên trần nhà, dù sao cũng đâu phải ai cũng đủ tiền mua nút không gian — bất kể thân phận gì cũng không có đặc quyền, trừ phi bạn chọn không ở ký túc xá — thế nhưng, dù là sinh viên bản địa hay ngoại tỉnh thì hầu như chẳng có ai làm như vậy cả.

Cũng may Liên bang sẽ trang bị miễn phí cho mỗi một công dân một chiếc thiết bị đầu cuối, bên trong thiết bị đầu cuối có thư viện điện tử, chứ nếu đổi thành sách giấy thì chẳng có chỗ nào mà chứa nổi.

Sống trong môi trường như thế suốt hơn hai mươi năm, Mộ Thu tưởng mình đã quen rồi, thế nhưng lúc này cậu lại như được trở về kiếp trước. Đúng vậy, kiếp trước vào thế kỷ 21 theo lịch Trái Đất, căn nhà nhỏ mà cậu đã dùng tiền tiết kiệm làm thêm để thuê sau khi tốt nghiệp đại học, cái nơi mà cậu gọi là nhà.

Khóe mắt Mộ Thu thoáng hoen ướt trong một khoảnh khắc.

Có lẽ vì ban ngày cảm khái quá nhiều nên đến đêm, cho dù cơ thể mệt mỏi nhưng Mộ Thu vẫn trằn trọc mãi không sao ngủ được.

Đêm khuya thanh vắng, trên bầu trời treo một thiên thể trông giống như Mặt Trăng, phản chiếu ánh sáng của hằng tinh, rọi qua cửa sổ bằng kính gốm hình bầu dục hất lên ga giường trắng tinh.

Mộ Thu đưa ngón tay thon dài ra, mân mê đường cong hoàn hảo ấy.

Kiếp trước, có một anh khóa trên chuyên nghiên cứu về gốm thủy tinh, nhận trợ cấp nhà nước để làm công việc bảo mật, vừa vẻ vang vừa kỳ diệu.

Cho đến tận ngày nay, gốm thủy tinh chẳng biết đã nâng cấp qua bao nhiêu thế hệ, từ lâu đã chuyển từ ngành công nghiệp quân sự sang dùng cho dân dụng — thực tế này nhắc nhở Mộ Thu một cách rõ ràng rằng, nơi này đã không còn là Trái Đất nhỏ bé năm xưa nữa rồi.

Mộ Thu đến thế giới tương lai tròn hai mươi tư năm, ngay từ lúc còn ở trong bụng mẹ cậu đã có ký ức, đồng thời vẫn giữ lại ký ức của một người trưởng thành ở kiếp trước.

Khi đó, cậu cách một lớp da bụng mềm mại cảm nhận sự mong chờ của ba mẹ, nghe họ không biết mệt mỏi bộc lộ tình yêu thương dành cho mình, Mộ Thu tràn ngập lòng biết ơn đối với ông trời.

Cậu từng làm một đứa trẻ mồ côi suốt hai mươi tư năm, cuối cùng chết vì bệnh tật hành hạ, làm sao ngờ được mình lại có thể sở hữu người thân ở kiếp này.

Mười năm đầu Mộ Thu đã trải qua khoảng thời gian vui vẻ bên ba mẹ, cậu cố gắng thể hiện như một đứa trẻ chưa ngây thơ chưa biết gì, để ba mẹ được trải nghiệm trọn vẹn niềm vui làm cha làm mẹ, mà bản thân cậu cũng có cơ hội đòi lại gấp đôi sự quan tâm chăm sóc từng bị đánh mất.

Thế nhưng, một sự cố ngoài ý muốn vào mười bốn năm trước đã khiến cậu một lần nữa trở thành trẻ mồ côi — ba mẹ yêu thương cậu hết mực bị bắt cóc ngay trước mắt cậu, mà cậu lại chỉ có thể nhút nhát trốn một góc, chẳng làm được bất cứ điều gì.

Nghĩ đến đây, trong lòng Mộ Thu cuộn lên từng đợt đau nhói, sắc mặt cũng dần nhạt đi, lĩnh vực tinh thần lại càng bất ngờ cuộn lên một trận mưa sa bão táp.

Rô-bốt nhỏ từ trong lĩnh vực tinh thần hỗn loạn chui tọt ra ngoài, dang hai cánh tay nhỏ xíu ôm lấy cằm Mộ Thu, sốt sắng kêu lên: “Thu Thu! Thu Thu bình tĩnh!”

Rô-bốt nhỏ dốc hết sức phát ra sóng tinh thần mang tính xoa dịu, cảm xúc cuồng bạo của Mộ Thu mới dần lặng xuống.

Cậu gục đầu, xoa xoa huyệt thái dương đang đau nhức, cố gắng nói một cách bình thản nhất: “Củ Cải Nhỏ đừng lo, anh không sao.”

“Nhưng mà Thu Thu không vui, Thu Thu đau ở đây nè.” Tinh thần thể hình rô-bốt tên Củ Cải Nhỏ chỉ vào vị trí lồng ngực Mộ Thu, nói bằng giọng đáng thương vô cùng, nước mắt trong mắt hầu như muốn hiện hữu ra ngoài luôn rồi.

“Không sao đâu, sẽ ổn nhanh thôi.” Mộ Thu ráng rặn ra một nụ cười, nỗ lực xoa dịu cảm xúc của mình, việc này cũng không mất quá nhiều thời gian bởi vì cậu đã quá quen rồi.

Mỗi lần nhớ đến "cái chết" của ba mẹ, Mộ Thu đều phải trải qua một trận bạo động tinh thần y hệt như các Lính gác. Cảnh tượng này xảy ra trên người một Dẫn đường đúng là khiến người ta dở khóc dở cười.

Để cảm xúc hỗn loạn mau chóng lắng xuống, Mộ Thu hết lần này đến lần khác tự ám thị tâm lý cho mình rằng ba mẹ chưa chết, họ vẫn còn sống, họ nhất định đang sống tốt ở một góc nào đó trong không gian tinh tế này...

Mộ Thu giơ tay lên, theo thói quen sờ sờ nốt ruồi đen nhỏ không mấy rõ ràng ở sau tai phải, trong mắt dần nhuốm lên tia hy vọng.

Cùng lúc đó, trong tòa nhà hình ống màu xám bạc cách đó chưa đầy trăm mét, lĩnh vực tinh thần của Sở Kình Thiên cũng dần khôi phục lại sự bình yên.

Ngay lúc nãy, người vốn dĩ đã chìm vào giấc ngủ sâu như anh đột nhiên bật dội người dậy, trong chớp mắt lĩnh vực tinh thần cuộn sóng dữ dội, một cảm giác tồi tệ khó tả khiến người ta phát điên lên.

Sở Kình Thiên đè nén cảm xúc cuồng bạo, bình tĩnh tự tiêm cho mình một ống Pheromone Dẫn đường, thế nhưng hiệu quả mang lại chẳng đáng là bao.

Cũng may là quá trình này rất ngắn, luồng cảm xúc hỗn loạn đó tới đột ngột ra sao thì cũng lặng lẽ biến mất như vậy.

Sở Kình Thiên dần bình tĩnh trở lại. Trực giác mách bảo anh rằng, Dẫn đường của anh đã xuất hiện rồi.

Tại lễ trao giải Giải thưởng Sáng tạo Liên bang, một nhịp đập xao xuyến trong khoảnh khắc đó đã khắc sâu vào tâm trí anh. Giống như con cá mất nước được trở về với biển cả, giống như dòng sông khô cạn được rót vào dòng suối mát lành, giống như linh hồn thiếu khuyết được lấp đầy trở lại, hình như mọi từ ngữ đẹp đẽ nhất đều có thể dùng để mô tả về nó.

Thế nhưng, cậu ấy đang ở đâu?

Liệu có phải là cậu quân y bị tráo đổi kia không?

Sở Kình Thiên lắc đầu, không phải người đó, bản năng của lính gác mách bảo anh rằng không phải người đó. Cảm giác tuyệt vời thấm sâu vào tận xương tủy ấy không thể nào xuất phát từ một Dẫn đường chỉ có độ tương thích vỏn vẹn 80% được.

Một suy đoán táo bạo không thể ngăn cản chui vào não bộ Sở Kình Thiên: Có lẽ nào, là tương thích 100%?

Trong màn đêm, trên gương mặt góc cạnh hiện lên một nụ cười đẹp trai — 100% sao, hừ, đúng là quá đỗi táo bạo rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương