“Ái chà chà... đau!”
Chưa kịp thưởng thức cơ thể uyển chuyển của mình, cơn đau kịch liệt truyền đến từ trên xuống dưới khiến Ngôn Tiểu Ức rùng mình một cái, bật ngồi dậy trên giường.
Theo bản năng, nàng sờ soạng trên người, sau khi xác định mình vẫn còn sống bèn bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Nửa phút trước, Ngôn Tiểu Ức vẫn đang cầm điện thoại, tìm đọc phần tiếp theo có thu phí của một bộ truyện tu tiên song tu cực bốc trên trang web lậu.
Lúc vượt đèn đỏ băng qua đường, nàng bị xe tải đâm nát bét, linh hồn xuyên không vào thế giới trong cuốn sách này.
Tại đây, nàng tha thiết kêu gọi đông đảo độc giả: Đọc truyện, hãy đọc bản quyền!
Tin tốt là vẫn còn sống. Đồng thời thân thế lại hiển hách, là thiên kim tiểu thư nhà giàu hàng thật giá thật.
Tin xấu là, thân phận hiện tại của nàng lại là hòn đá kê chân cho nữ chính! Thường gọi là bia đỡ đạn, biệt danh nữ phụ ác độc, hay còn gọi là người công cụ.
Trong bộ tiểu thuyết mang tên [Tiểu sư muội lại ngầu lại ác, giới tu tiên tôn nàng làm thần] này, nữ chính Lãnh Thanh Tuyết là sát tinh chuyển thế, tư chất ngút trời, nắm trong tay kịch bản bá đạo, hơi phật ý một câu là đòi giết cả nhà, đồ sát cả môn phái người ta.
Dựa vào sức hút cá nhân độc đáo cùng thủ đoạn cứng rắn, nàng ta khiến một đám thiên tài kiêu ngạo cam tâm tình nguyện trở thành một thành viên trong hậu cung của mình.
Giai đoạn đầu đủ kiểu chém giết, giai đoạn sau tình cảm hỗn loạn, quả thật vô cùng bốc lửa!
Để trở thành một nữ phụ đúng chuẩn, Ngôn Tiểu Ức mang thân phận con gái một của Ngôn gia, ỷ vào việc có thế lực gia tộc chống lưng, lúc nào cũng điên cuồng nhởn nhơ trên ranh giới cái chết.
Không chỉ khắp nơi đối đầu với nữ chính, nàng còn mặt dày tranh giành đàn ông với nàng ta. Kết cục ra sao, Ngôn Tiểu Ức không rõ, bởi vì phía sau là những chương trả phí đáng ghét.
“Tiểu thư, tiểu thư! Tới giờ dậy rồi! Người của Thái Huyền tông đến rồi.” Tiếng tỳ nữ từ ngoài cửa truyền vào.
Thái Huyền tông!
Nghe thấy ba chữ này, Ngôn Tiểu Ức lập tức tỉnh cả ngủ. Bấm đốt ngón tay nhẩm tính, hôm nay là một ngày tốt lành!
Trong nguyên tác, vì đắc ý vênh váo trước mặt nữ chính nên Ngôn Tiểu Ức bị đánh trọng thương. Trong thời gian nàng nằm liệt giường tĩnh dưỡng, nam chính Diệp Thanh - kẻ từng bị nàng ép ký hôn thư, nay ỷ vào việc mình được bái nhập vào Thái Huyền tông (một trong sáu đại tông môn), đã cùng trưởng lão đến tận cửa để từ hôn.
Hôm nay, chính là ngày từ hôn.
Mở đầu đã khôi phục thân phận quý tộc độc thân, lại còn được tặng kèm một làn sóng phúc lợi lớn! Chuyện này mới tốt đẹp làm sao!
Tâm trạng Ngôn Tiểu Ức lập tức vui vẻ, nỗi đau trên người dường như cũng tan biến trong khoảnh khắc này.
Nàng hưng phấn mở cửa phòng, bày ra phong thái vốn có của thiên kim tiểu thư, hai tay chắp sau lưng, hời hợt liếc tỳ nữ một cái: “Dẫn đường!”
...
Tại đại sảnh Ngôn gia, Diệp Thanh lúc này đã đợi từ lâu, bên cạnh hắn ta còn đứng một lão già tóc trắng với nét mặt âm trầm.
“Ngôn Tiểu Ức, từ bỏ ý định này đi! Diệp Thanh ta, là nam nhân ngươi vĩnh viễn không bao giờ có được!”
Giọng nói lạnh nhạt từ miệng Diệp Thanh thốt ra, ngay sau đó “Bốp!”, một tờ giấy từ hôn đã đập thẳng vào mặt Ngôn Tiểu Ức.
Hừ!
Đàn ông á, cũng chỉ là hòn đá ngáng chân trên con đường tu tiên mà thôi!
Bất chợt, Ngôn Tiểu Ức nhớ tới một câu thoại làm màu kinh điển trong danh tác [Viêm Đế]. Nàng kiêu ngạo nhìn đối phương, sau khi sửa đổi đôi chút bèn khoa môi múa mép: “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh tỷ muội nghèo!”
Vừa nói, Ngôn Tiểu Ức vừa nhặt giấy từ hôn trên đất lên, xé nát bét, vung tay ném lên không trung. Ngón tay thon dài chỉ vào ngực Diệp Thanh nói: “Đường tu tiên rất dài, nhãi ranh nhà ngươi đừng có ngông cuồng! Ngày khác ta trở nên mạnh mẽ, đánh cho ngươi phải gọi mẹ!”
“Người đâu? Tiễn khách!”
“Khoan đã!” Ngay lúc Ngôn Tiểu Ức làm màu xong, chuẩn bị ung dung rời đi, lão già tóc trắng sau lưng Diệp Thanh chợt lên tiếng.
“Sao thế?” Ngôn Tiểu Ức liếc mắt nhìn đối phương: “Ngươi có ý kiến?”
Cái loại nhân vật quần chúng ngay cả cái tên cũng không xứng có trong cuốn sách này, nàng hoàn toàn không thèm để vào mắt.
Lão già quay đầu nhìn Diệp Thanh, giọng nói trầm thấp: “Tiểu nha đầu này dám buông lời ngông cuồng như thế, chắc chắn có chỗ dựa dẫm! Nếu để nàng trưởng thành, chắc chắn sẽ trở thành hiểm họa khôn lường! Không thể giữ lại!”
“Chết đi cho ta!”
Lão già rút kiếm chém luôn, dứt khoát đến mức khiến người ta phải vỗ đùi khen hay.
“Á... đợi...”
Ngôn Tiểu Ức sợ hãi biến sắc, thế nhưng lời nàng còn chưa dứt, một tia hàn quang đã lao tới, đầu nàng lập tức rơi xuống đất.
“A... Đau quá!”
Cơn đau kịch liệt khiến Ngôn Tiểu Ức bừng tỉnh.
“Tiểu thư, tiểu thư, tới giờ dậy rồi...”
Cái quỷ gì vậy? Lại là giọng của tỳ nữ kia!
Ngôn Tiểu Ức bật tung người ngồi dậy, tay theo bản năng sờ lên cổ.
Đầu vẫn còn. Cho nên, vừa rồi chỉ là mơ thôi sao? Nhưng tại sao lại chân thực đến thế?
Không! Không đúng!
Ngay lúc nàng chìm vào trầm tư, tiếng thúc giục của tỳ nữ lại truyền đến: “Tiểu thư...”
“Ra đây.”
Ngôn Tiểu Ức quả quyết đứng dậy, mở cửa phòng, một mạch chạy thẳng đến đại sảnh.
Vẫn là bối cảnh quen thuộc, con người quen thuộc.
“Ngôn Tiểu Ức, từ bỏ ý định này đi...”
“À được được được, ta đồng ý!”
Lần này Ngôn Tiểu Ức không đợi Diệp Thanh nói nhảm xong, giật ngay lấy giấy từ hôn, ung dung ký tên mình. Rồi tiện tay ném sang: “Bây giờ hài lòng rồi chứ?”
Lần này nàng đè nén trái tim đang rục rịch, tha thiết muốn làm màu của mình xuống.
Nào ngờ giây tiếp theo, lão già tóc trắng ghé sát Diệp Thanh, thấp giọng nói: “Tiểu nha đầu này làm ra vẻ như vậy, chắc chắn có âm mưu! Sau này kiểu gì cũng giở trò! Không bằng ra tay trước chiếm ưu thế!”
“Chết đi cho ta!”
“Không phải, ngươi...”
“Vút...” Kiếm quang lóe lên, Ngôn Tiểu Ức vẫn giống như lần trước, mới nói được một nửa, đầu đã chuyển nhà.