“A... Đau quá!”
Cơn đau kịch liệt quen thuộc khiến Ngôn Tiểu Ức lại mở bừng hai mắt.
“Tiểu thư, tiểu thư, tới giờ dậy rồi...”
Vẫn là giọng nói của tỳ nữ kia.
“Khoan đã... Không đúng!”
Ngôn Tiểu Ức xoay người ngồi dậy, có thể chắc chắn vừa rồi mình không hề nằm mơ. Nàng đã thật sự mất mạng hai lần!
Lão già kia ra tay tuy dứt khoát lưu loát, nhưng khoảnh khắc trường kiếm cứa vào cổ, cảm giác đau đớn lại chân thực đến đáng sợ!
Thế này là ta đã rơi vào vòng lặp cái chết rồi sao?
Ngôn Tiểu Ức vò đầu bứt tai, bắt đầu nhớ lại nguyên tác.
... Đáng ghét!
Đoạn này, tên tác giả khốn khiếp căn bản không hề viết.
“Tiểu thư, tiểu thư...”
“Biết rồi! Ngươi ngậm miệng lại cho ta!” Tỳ nữ lại thúc giục khiến Ngôn Tiểu Ức điên tiết!
Nàng xoay người bước xuống giường, ba chân bốn cẳng chạy một mạch đến đại sảnh.
Tu sĩ Luyện Khí có thể bị giết chứ không thể bị sỉ nhục!
Liên tiếp giết ta hai lần, thật sự coi bà đây hiền quá dễ bắt nạt sao?
Ngôn Tiểu Ức đỏ mắt nhìn một già một trẻ trước mặt. Không đợi đối phương mở miệng, nàng cắn răng, siết chặt nắm đấm, “phịch” một tiếng quỳ thẳng xuống:
“Hiểu lầm! Đều là hiểu lầm! Đại ca, trước kia có chỗ nào không phải, xin ngài người lớn không chấp kẻ tiểu nhân, cầu xin ngài buông tha ta được không? Chỉ cần ngài nguyện ý, ta làm trâu làm ngựa cho ngài tuyệt đối không có nửa lời oán hận!”
Giữa thể diện và tính mạng, nàng kiên quyết lựa chọn vế sau.
“...” Vẻ mặt Diệp Thanh đầy ngạc nhiên, rõ ràng là không ngờ nàng lại đột nhiên diễn ra một màn như thế này.
Ngôn Tiểu Ức này ngày thường ngang ngược càn rỡ, chó đi ngang qua cũng phải chịu hai cái tát của nàng, hôm nay tại sao lại khác thường như thế?
Không đợi Diệp Thanh mở miệng, lão già tóc trắng nhíu mày, vung mạnh ống tay áo: “Hừ! Lão phu bình sinh hận nhất loại người không có cốt khí này! Ta thấy ngươi sống tiếp cũng chẳng có ý nghĩa gì!”
“Chết đi cho ta!”
Ngôn Tiểu Ức: “Đệt mợ nhà ngươi!”
Kiếm quang lóe lên, lần này Ngôn Tiểu Ức ngay cả di ngôn cũng chưa kịp để lại nửa câu đã đầu lìa khỏi xác.
Khốn kiếp!
Còn để cho người ta sống nữa hay không?
Lúc này trong phòng có hai người.
Một người là Ngôn Tiểu Ức, người kia cũng là nàng.
Bởi vì tâm trí nàng đã hoàn toàn sụp đổ rồi.
“Tiểu thư, tiểu thư! Tới giờ dậy rồi...”
“Dậy dậy dậy, dậy cái con khỉ... cút ngay cho ta!” Ngôn Tiểu Ức điên tiết, cách cánh cửa phòng gào thét khản cả giọng.
Mới một lúc, chiến tích đã đi đến 0-3.
Mở đầu chế độ địa ngục, đổi lại là ai thì cũng phải phát điên.
Nhưng rất nhanh, nàng bèn bình tĩnh lại.
Cứng không được, mềm cũng không xong.
Được! Ta trực tiếp đóng cửa không tiếp khách, không gặp mặt luôn là được chứ gì?
Nàng lập tức trùm kín chăn, giọng nghèn nghẹt vang lên: “Bảo bọn họ là bổn tiểu thư không có ở nhà, đuổi bọn họ mau cút đi.”
“Vâng thưa tiểu thư.” Tỳ nữ nhận lệnh rời đi.
Một mạch đi tới đại sảnh, kiêu ngạo ngẩng cao đầu nói với lão già tóc trắng kia: “Tiểu thư nhà ta nói rồi, nàng ấy không có ở nhà, bảo ta đuổi các người mau cút đi!”
“Láo toét!” Nghe thấy lời này, lão già tóc trắng tức giận tới mức bóp nát chén trà tại chỗ.
Khuôn mặt già nua âm trầm đen như đít nồi.
Một lát sau.
Ngay lúc Ngôn Tiểu Ức mơ mơ màng màng sắp chìm vào giấc mộng.
“Rầm...” Một tiếng động lớn vang lên, cửa phòng bị người ta không nương tình đá văng.
Ngay sau đó khuôn mặt đáng ghét của lão già tóc trắng kia xuất hiện trước mắt nàng:
“Lão phu tự mình dẫn người tới cửa từ hôn, ngươi lại kiêu ngạo vô lễ như thế! Quả thực không coi Thái Huyền tông ta ra gì! Khinh người quá đáng! Chết đi cho ta!”
Ngôn Tiểu Ức: “...”
“Vút...” Kiếm quang lóe lên, Ngôn Tiểu Ức cùng với giường bị chém thành hai nửa.
“A! Đau đau đau!”
Chiến tích đã lên tới 0-4, Ngôn Tiểu Ức một lần nữa tỉnh dậy với bộ dạng hệt như ma quỷ, đầu tóc rũ rượi ngồi trên giường, toàn thân không ngừng run rẩy.
Nàng phát hiện ra một vấn đề, mỗi lần bị giết, cảm giác đau đớn khi tỉnh lại sẽ tăng lên vài phần.
Kiểu đau đớn này không chỉ ở thân thể mà còn ở linh hồn!
Dày vò kép, quả thực muốn mạng!
Được được được!
Không nói võ đức đúng không? Khăng khăng muốn giết ta đúng không?
Được! Ta chọc không nổi thì trốn đi là được chứ gì.
Cùng lắm thì, cái chức tiểu thư này ta không làm nữa!
Ngôn Tiểu Ức quyết đoán ngay tức khắc, trực tiếp phớt lờ tiếng giục giã đòi mạng của tỳ nữ ngoài cửa.
Dùng tốc độ nhanh nhất gom toàn bộ đồ vật đáng giá trong phòng gói ghém lại, đẩy cửa sổ ra, nhảy người xuống.
“Hừ! Bái bai nha, ta không tin lần này ngươi còn có thể...”
Lời Ngôn Tiểu Ức còn chưa dứt, một mùi hôi tanh đã xộc thẳng vào mặt.
Sau đó nàng nhìn thấy một cái miệng rộng hoác như chậu máu phóng to trước mắt, trên hàm răng nanh gớm ghiếc kia còn dính đầy nước dãi và thịt vụn.
“Hả? Yêu... yêu thú!”
Ngôn Tiểu Ức không kịp phản ứng, trực tiếp rơi thẳng vào cái miệng to của yêu thú.
“Rắc rắc... Rắc rắc...”
Tiếng xương cốt bị nhai nát cực kỳ rõ ràng.
Ngôn Tiểu Ức đáng thương, lần này chết thê thảm nhất, ngay cả cặn xương cũng chẳng còn sót lại chút nào.
“Á... Đau chết mất!”
Ngôn Tiểu Ức lại một lần nữa mở mắt, khuôn mặt nàng dữ tợn, hệt như dòi bọ lăn qua lăn lại trên giường.
Cứ lặp đi lặp lại như thế, có khác gì hành xác đâu cơ chứ?
Thi thể làm sai điều gì? Sao lại đối xử với ta như vậy? Không yêu xin đừng làm tổn thương cơ mà!
“Tiểu thư, tiểu thư, tới giờ dậy rồi...”
Nghe thấy giọng nói này, Ngôn Tiểu Ức điên tiết, đỏ mắt gào thét lên: “Giục giục giục! Chỉ biết giục, hay là cái chức tiểu thư này để ngươi làm đi...”
Hả?
Nói mới được phân nửa, trong đầu Ngôn Tiểu Ức lóe lên một tia sáng!
Một diệu kế hiện lên trong lòng.
Nàng lập tức xoay người xuống giường, khoảnh khắc mở cửa ra, giơ chiếc ghế đẩu trong tay lên, không nói không rằng đập thẳng vào trán tỳ nữ.
“Xoảng...” Ghế đẩu vỡ vụn, tỳ nữ ngã lăn quay ra đất.
Ngôn Tiểu Ức kéo người vào trong phòng, lột y phục đổi xong, vì phòng ngừa bị nhận ra, còn cố ý bốc hai nắm cát bùn trong chậu hoa ở góc tường bôi lên mặt.
Soi gương một cái, OK! Hoàn hảo!
Thế này nếu còn bị nhận ra, ta sẽ trồng cây chuối gội đầu cho xem.