Ngôn Tiểu Ức bước nhanh tới đại sảnh, toét miệng cười với lão già tóc trắng đang uống trà:
“Ngại quá hai vị, tiểu thư nhà ta không có ở nhà, các người hôm khác lại đến nhé.”
“Cái gì?”
Nghe xong, lão già tóc trắng bóp nát chén trà tại chỗ, đập bàn đứng phắt dậy: “Biết rõ lão phu đích thân tới cửa, nàng ta lại cố tình tránh mặt không gặp! Đúng là ngông cuồng tự đại, không coi ai ra gì!”
“À đúng đúng đúng! Ngài nói gì cũng đúng.”
Ngôn Tiểu Ức hời hợt gật đầu: “Đợi tiểu thư về, ta nhất định sẽ báo lại, bảo nàng ấy tới tận cửa tạ tội với ngài.”
Mau cút đi! Người ta đã không có nhà, còn ăn vạ ở đây làm gì?
Trong lòng nàng thầm giục giã, khó tránh khỏi có chút đắc ý: Ta không tin lần này ngươi còn tìm được cớ để giết ta!
“Thật không hiểu chút lễ nghĩa nào! Nếu không cho nếm chút mùi vị lợi hại, nàng ta chẳng phải sẽ coi trời bằng vung sao?”
Vừa dứt lời, lão già đột nhiên rút kiếm không chút báo trước, trở tay chém Ngôn Tiểu Ức - lúc này trên môi vẫn đang giữ nụ cười - đứt thành hai nửa.
Xong xuôi, lão giũ sạch vết máu trên kiếm, mặt không biến sắc nói: “Giết bừa một tỳ nữ của nàng ta xem như trừng phạt! Chúng ta đi!”
“Được được được! Lão già khốn nạn, ngươi không có một chút tính người nào đúng không?”
Ngôn Tiểu Ức lại một lần nữa tỉnh dậy, nàng cắn chặt khớp hàm, toàn thân không ngừng co giật.
Tức giận là một chuyện.
Chủ yếu vẫn là quá đau.
“Tiểu thư, tiểu thư...”
“Đừng gọi nữa!” Ngôn Tiểu Ức gầm lên một tiếng, quay đầu nhìn thanh bảo kiếm treo ở đầu giường, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ điên rồ.
Thích giết ta đúng không?
Được! Vậy thì đừng trách bà đây ác độc!
“Xoẹt...” Bảo kiếm rời vỏ, hàn quang lóe lên lạnh lẽo.
Ngôn Tiểu Ức tinh ý phát hiện ra chỗ chuôi kiếm có khắc hai hàng chữ nhỏ: Chém sắt như bùn, giết người không thấy máu.
Lẽ nào... điểm phá vỡ thế cục nằm ở đây?
Chắc chắn là vậy rồi!
Ngôn Tiểu Ức mừng rỡ như điên, chậm rãi nấp vào sau cánh cửa, cách một lớp cửa dặn dò tỳ nữ: “Ngươi đi nói với bọn họ, ta đang ở sảnh phụ pha trà đón tiếp.”
“Vâng thưa tiểu thư.”
Nhìn qua khe cửa thấy tỳ nữ đã rời đi, Ngôn Tiểu Ức nhanh chóng chạy tới sảnh phụ, nín thở ngưng thần mai phục ngay sau cánh cửa.
Chỉ cần lão khốn nạn kia vừa đẩy cửa, nàng sẽ dứt khoát xuất kiếm. Trong tình huống không hề phòng bị, lão ta chắc chắn sẽ ngỏm củ tỏi!
Cái mạng này của lão, Ngôn mỗ ta lấy chắc rồi!
Rất nhanh sau đó, tiếng bước chân đã văng vẳng truyền tới.
Lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác đi giết người, Ngôn Tiểu Ức chỉ thấy trái tim nhỏ bé đập “thịch thịch”, tưởng chừng như sắp nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
Nàng cắn chặt bờ môi trắng bệch, chậm rãi giơ thanh bảo kiếm lên qua đỉnh đầu.
Thế nhưng, khung cảnh đẩy cửa bước vào như trong tưởng tượng lại hoàn toàn không hề xảy ra.
Lão già tóc trắng kia chẳng có lấy một chút phép lịch sự nào, lão tung một cước đá văng cánh cửa.
“Rầm...”
Ngôn Tiểu Ức không kịp đề phòng, thanh bảo kiếm đang giơ cao bị cánh cửa đập trúng bèn bật ngược trở lại, chém thẳng lên trán nàng.
“Thế này... cũng... được nữa hả?”
Ngôn Tiểu Ức chết không nhắm mắt, từ từ ngã gục xuống sau cánh cửa.
“Keng...” Bảo kiếm rơi xuống đất, mặt kiếm quả nhiên không dính lấy một giọt máu.
Lão già tóc trắng lạnh lùng nhìn thi thể Ngôn Tiểu Ức, phẩy mạnh ống tay áo: “Hừ! Còn dám đánh lén hãm hại lão phu sao? Cũng không tự soi gương xem mình có mấy cân mấy lạng! Tự tìm đường chết!”
Lại chết rồi!
Nỗi đau trên thể xác giờ đây chẳng bằng một phần vạn nỗi đau trong tâm hồn nàng nữa!
Lần này không đợi tỳ nữ tới gõ cửa, Ngôn Tiểu Ức đã đỏ ngầu hai mắt, nàng thậm chí không thèm mang giày, cứ thế mở toang cửa phòng.
Nàng sải bước đi thẳng, giống như đã hạ một quyết tâm vô cùng lớn.
“Ngôn Tiểu Ức...”
“Ngậm miệng!” Ngôn Tiểu Ức gầm lên. Ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của nàng khiến Diệp Thanh sợ hãi run rẩy cả cơ thể.
Nàng đi thẳng tới trước mặt lão già tóc trắng, ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào đối phương.
Giữa lúc lão già tóc trắng còn đang mờ mịt không hiểu nàng muốn làm cái quái gì.
Cổ họng Ngôn Tiểu Ức khẽ động: “Khạc... Phẹt!”
Một bãi nước bọt không hề có điềm báo trước phun thẳng lên mặt lão già.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều hóa đá kinh hãi.
“Khốn khiếp!”
Lão già tóc trắng giận sôi máu: “Lão phu với ngươi không oán không thù, ngươi lại dám nhục mạ ta như thế! Đúng là khinh người quá đáng!”
“Chết đi cho ta!”
Lần này, Ngôn Tiểu Ức chết ngay tại chỗ.
Mặc dù là công khai nộp mạng, nhưng ít nhất cơn giận trong lòng cũng đã tiêu tan hơn phân nửa.
Tuy nhiên chuyện tiếp theo vẫn phải suy nghĩ xem làm thế nào mới có thể sống sót.
...
“Nghĩa phụ đại nhân ở trên, xin nhận của ta một lạy!”
“Bụng dạ khó lường! Chết đi cho ta!”
“Phu quân...”
“Không biết xấu hổ! Chết đi cho ta!”
“Á... Đau quá đi!”
Liên tục thử vô số lần, số lần chết đi sống lại sớm đã không đếm xuể. Cảm giác đau đớn từ thể xác lẫn linh hồn truyền tới lại càng không thể dùng ngôn từ nào để diễn tả nổi.
Ngôn Tiểu Ức cuộn tròn người lại như một quả bóng, nàng ôm chặt lấy chăn, không ngừng lăn lộn trên giường.
Khó khăn lắm cảm giác đau đớn mới thuyên giảm đi đôi chút, thì cái âm thanh đòi mạng kia lại vang lên: “Tiểu thư, tiểu thư, tới giờ dậy rồi!”
Cầu xin ngươi đấy!
Đừng gọi nữa có được không!
Ta xin đội ơn ngươi!
Ngôn Tiểu Ức không thèm để ý đến đối phương, cắn răng cau mày, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.
Đây là tử cục sao?
Không! Không đúng, chắc chắn là mình đã bỏ sót một chi tiết nào đó!
Phân tích dựa trên tình huống trước mắt:
Lão tổ trong nhà đi du ngoạn vẫn chưa về, phụ thân thì dẫn theo một đám tinh anh trong gia tộc đi khám phá bí cảnh.
Dù phụ thân đã chu đáo để lại một vị trưởng lão ở nhà trấn thủ, nhưng đáng tiếc là lão già đó không chịu nổi sự tẻ nhạt, đã lén lút chuồn ra ngoài lêu lổng từ lâu.
Toàn bộ Ngôn gia hiện tại chỉ còn lại đám người già, phụ nữ và trẻ nhỏ, hoàn toàn không có chút sức chiến đấu nào.
Rõ ràng đây là cái bẫy mà tên tác giả khốn khiếp kia cố ý thiết lập ra.
Việc tìm người cầu cứu bây giờ rõ ràng là bất khả thi, vả lại cũng không kịp nữa.
Muốn phá giải cục diện bế tắc này, xem ra vẫn phải dựa vào chính bản thân mình mà thôi.
Quét mắt nhìn quanh toàn bộ khuê phòng, nàng tổng cộng thu thập được mười tám món đạo cụ có thể sử dụng.