Muốn Tu Tiên À? Phát Điên Trước Đã Nhé!

Chương 4: Tiên Thiên Dẫn Lôi Quái Thể

Trước Sau

break

Ngôn Tiểu Ức bày biện từng món đạo cụ ra, ngồi xổm trên đất, hai tay chống cằm, bắt đầu tính toán:

Đầu tiên phải loại bỏ bảo kiếm, đánh lén đã không thành thì thứ này cũng chỉ là đồ bỏ đi.

Chăn bông, dùng để làm lão già nghẹt thở chết sao? Hình như không thực tế lắm, cùng lắm chỉ dùng để bọc xác cho mình thì có.

Cuối cùng, ánh mắt Ngôn Tiểu Ức dừng lại ở bộ nội y đã mặc nhưng chưa giặt kia...

Mỹ nhân kế?

Hình như cách này cũng khả thi!

Nhưng Ngôn Tiểu Ức lại nhanh chóng lắc đầu, ném luôn cái suy nghĩ hoang đường này sang một bên.

Lão khốn nạn kia tuổi tác đã cao, tinh lực phỏng chừng cũng cạn kiệt, tám chín phần mười là không ngóc đầu lên nổi. Dùng mỹ nhân kế có khi chỉ rước họa vào thân.

Trong lúc vô tình, nàng liếc thấy một xâu chìa khóa đồng xanh bám đầy bụi bị vứt dưới gầm giường.

“Đó hình như là chìa khóa mở từ đường...” Đang nói dở, hai mắt Ngôn Tiểu Ức bỗng sáng rực lên: “Có cách rồi!”

Nàng lập tức chộp lấy xâu chìa khóa, cắm đầu cắm cổ chạy như bay về phía từ đường.

Ngay chính giữa từ đường đặt một cỗ quan tài lớn màu đỏ, bên trong đựng thi thể cố nội của nàng.

Bởi vì khi còn sống lão thái thái đã có cống hiến to lớn cho gia tộc, Ngôn gia không tiếc bỏ ra một số tiền lớn đúc cỗ quan tài Huyết Ngọc này nhằm bảo vệ thi thể không bị mục nát, để cho hậu nhân chiêm ngưỡng cúng bái.

“Cạch cạch...” Ngôn Tiểu Ức ra sức cạy nắp quan tài lên, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hiền từ của người nằm bên trong, hai tay chắp lại vái lấy vái để: “Đắc tội rồi, cố nội ơi. Cứu cái mạng chó của con với, sau này lễ tết con sẽ đốt thật nhiều tiền vàng cho người! Nào, người nhường chỗ chút, cho con nằm một lát.”

Vừa định dời người bên trong ra thì nàng lại nghe thấy giọng nói của lão già tóc trắng vang lên từ hậu viện: “Lề mà lề mề nửa ngày không ra tiếp khách, con nha đầu đó rốt cuộc có ý gì? Tránh ra cho ta!”

Không kịp rồi!

Ngôn Tiểu Ức cắn chặt răng, dứt khoát nhảy luôn vào trong quan tài, nằm chung với cố nội.

Đậy nắp quan tài lại xong, nàng nín thở, ngay cả thở mạnh cũng chẳng dám.

Tay làm dấu thánh giá trước ngực, trong lòng thầm niệm: [A di đà phật! Quan Âm Bồ Tát phù hộ, Địa Tạng Vương phù hộ, cố nội phù hộ! Ta thật sự không muốn chết thêm nữa đâu!]

Nàng hoàn toàn không hề hay biết, trên gương mặt cố nội đã chết nhiều năm nằm ngay bên cạnh chợt hiện lên một nụ cười kỳ dị.

“Người đâu? Rốt cuộc trốn đi đâu rồi?” Giọng lão già tóc trắng vọng lại càng lúc càng gần.

“Rầm...” Khoảnh khắc cánh cửa từ đường bị đá văng, trái tim Ngôn Tiểu Ức nhảy thót lên tận cổ họng.

Trong lòng kinh hãi gào thét: [Không phải chứ? Lão khốn nạn này bật hack rồi sao? Mình trốn ở đây mà lão ta cũng có thể tìm được!]

“Hử?” Thần thức lão già lướt qua từ đường, hoàn toàn không hề phát hiện ra khí tức của người sống.

Ngay sau đó, ánh mắt lão bèn dừng lại ở cỗ quan tài lớn màu đỏ kia. Thần thức không cách nào xuyên thấu được nên lão thầm nghĩ cỗ quan tài này hẳn là có chút bất phàm.

Ngay lúc lão ta chuẩn bị tiến lên xem xét, đột nhiên trong từ đường nổi lên một trận âm phong, thổi tới mức cửa sổ rung lên bần bật, một luồng khí lạnh lẽo cũng thi nhau lan tràn ra.

Sắc mặt Diệp Thanh theo sau lão già biến đổi lớn, vội vàng lên tiếng khuyên nhủ: “Trưởng lão, Ngôn Tiểu Ức đó hẳn không có ở đây. Chúng ta vẫn nên đi thôi, đừng mạo phạm đến vong linh!”

Trầm tư một lát, lão già gật đầu rồi lùi ra ngoài.

“Nói cho tiểu thư nhà ngươi biết, hôn ước giữa nàng ta và Diệp Thanh tới đây là chấm dứt, sau này đừng tới quấy rầy nữa!”

Khi tiếng bước chân của lão già lùi ra xa dần, Ngôn Tiểu Ức mới lén lút hé một góc nắp quan tài, thò nửa cái đầu ra ngoài. Nhìn bóng lưng đang rời đi kia, nàng siết chặt nắm đấm, trong mắt ngập tràn ngọn lửa thù hận.

“Đã mạo phạm rồi!” Nàng nhảy ra khỏi quan tài, chắp hai tay lại vái thật sâu.

Nàng đâu hề hay biết, ngay khoảnh khắc nắp quan tài đóng lại, thi thể bên trong cũng triệt để tan biến.

Động tĩnh vừa nãy, chính là chút tình thương cuối cùng của cố nội dành cho nàng...

Cả người mệt mỏi rã rời trở về phòng, nàng vừa định tắm rửa một cái để xua đi xúi quẩy thì nghe thấy trong đầu truyền đến một âm thanh:

[Đinh! Chúc mừng ký chủ đã thành công sống sót qua kịch bản mở đầu! Ta là trợ lý riêng của cô, Hệ thống Vô Địch Tàn Nhẫn Tối Thượng Cuồng Bá Ngầu Lòi Bản Thử Nghiệm 0.01, gọi tắt là Hệ thống Rác Rưởi!]

“Hừ...” Ngôn Tiểu Ức giơ ngón giữa lên, bày tỏ lòng “thành kính” chân thật nhất.

Hệ thống mà tới muộn thì đúng là chẳng thà nuôi chó còn hơn.

Cỏ trên mộ bà đây mọc cao cả nửa mét rồi nó mới nhớ ra mà bơm sữa cho! Quả thực xứng danh rác rưởi!

[Do ngay ở màn mở đầu ký chủ đã bị giết chín mươi chín lần, thành công kích hoạt thành tựu ẩn: Chín chín quy một, gà mờ vô cực... Mở khóa thể chất: Tiên Thiên Dẫn Lôi Quái Thể.]

“Xùy...” Ngôn Tiểu Ức cau chặt mày, luôn cảm thấy cái thể chất này có chút không đứng đắn cho lắm.

Ngay giây tiếp theo, Hệ thống Rác Rưởi đã đưa ra lời giải thích:

[Tiên Thiên Dẫn Lôi Quái Thể: Mỗi lần tu vi của ký chủ tăng lên một bậc đều sẽ dẫn động thiên địa lôi kiếp. Đạo thiên lôi này có chín mươi chín phần trăm tỷ lệ sẽ ngẫu nhiên đánh trúng một người may mắn khác ngoại trừ ký chủ.]

“Hả?” Mắt Ngôn Tiểu Ức sáng bừng lên, nàng xoa xoa cằm thầm nghĩ: Cái thể chất này... hình như có chút thú vị.

Thế nhưng Hệ thống Rác Rưởi vẫn chưa giải thích xong: [...Nhưng nếu như đánh trúng bản thân cô, thì có chín mươi chín phần trăm tỷ lệ sẽ bị giết chết trong nháy mắt, thần hồn câu diệt.]

Đối với việc này Ngôn Tiểu Ức không mảy may bận tâm. Dù sao thì cũng có thể load lại file để hồi sinh, còn sợ bị nó giết chết trong nháy mắt sao?

Ngay giây tiếp theo, âm thanh nhắc nhở lạnh lẽo của Hệ thống Rác Rưởi lại vang lên: [Nhắc nhở nhẹ nhàng: Thời hạn trải nghiệm hội viên tôn quý của cô đã hết, chức năng load file đã bị khóa. Tiếp theo, mời ký chủ trân trọng sinh mệnh, đừng cố tình cắm đầu vào chỗ chết...]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương