Không phải chứ? Thời buổi này làm cái gì cũng phải nạp thẻ hội viên sao? Ngôn Tiểu Ức nhíu mày: “Nói đi! Làm thế nào mới có thể gia hạn?”
[Rất đơn giản, ngươi chỉ cần tu luyện tới Đế cảnh, sẽ có tỷ lệ nhất định kích hoạt lại một lần nữa...]
Ngôn Tiểu Ức nghẹn lời. Ta đây chỉ là một tu sĩ Luyện Khí nhỏ nhoi, ngươi lại đi nói với ta về Đế cảnh? Chẳng khác nào ngươi bảo một tên ăn mày đi làm người giàu nhất cả nước. Vậy thì quả thực là quá “đơn giản” rồi!
[Đúng chứ? Bản hệ thống đây rất thấu hiểu tâm lý đấy! Dưới đây là phần thưởng qua ải cho ngươi, ba cơ hội rút thưởng may mắn! Tỷ lệ trúng thưởng cao tới chín mươi phần trăm lận nha...]
Âm thanh của Hệ thống vừa dứt, trước mắt nàng xuất hiện một vòng quay rút thưởng ảo.
Rút thưởng đúng không? Được! Ta muốn xem thử có thể rút ra cái mớ rác rưởi gì.
Ngôn Tiểu Ức hít sâu một hơi, chắp hai tay lại, bắt đầu lặng lẽ lẩm bẩm: “A di đà phật, Thần may mắn nhập thể! Nào, cho ta một phát ăn ngay!”
[Đinh...]
Khoảnh khắc dải đèn trên vòng quay sáng lên, tròng mắt của nàng cũng bắt đầu xoay vòng lúng la lúng liếng theo kim chỉ nam.
Cuối cùng, kim chỉ nam cũng dừng lại.
Nhìn dòng chữ lớn lạnh lùng vô tình “Chúc bạn may mắn lần sau”, Ngôn Tiểu Ức tức giận tới mức suy sụp ngay tại chỗ.
Nàng muốn lật tung cái bàn, giơ ngón tay giữa lên, bắt đầu tuôn ra một tràng chửi rủa: “Rác rưởi! Ngươi đúng là Hệ thống Rác rưởi chuẩn như cái tên!”
“Hệ thống nhà người ta tùy tiện ra tay là cho ngay chí tôn huyết mạch, yêu hoàng tinh huyết, còn ngươi vừa lên sàn đã chơi nguyên cái “cảm ơn đã tham gia” cho ta à?”
“Không muốn làm người, ngươi cứ nhất quyết đòi làm chó sao? Cái gì mà tỷ lệ trúng thưởng chín mươi phần trăm? Tổ sư cha nhà ngươi! Nào, ngươi cút ra đây! Ta phải nói chuyện tâm tình đàng hoàng với ngươi...”
Thế nhưng cái hệ thống rách nát này lại chẳng có chút tính người nào, mặc cho nàng gào thét đến khản cổ cũng không có lấy nửa điểm phản ứng.
“Không được tức giận, không được tức giận! Ta là một thiếu nữ xinh đẹp trầm tĩnh!”
Ngôn Tiểu Ức cắn môi đến bật máu, nàng cố gắng để bản thân bình tĩnh lại, chậm rãi mở miệng: “Lấy tám mươi năm ế vợ của nhị thúc công nhà hàng xóm làm vật tế, ra đồ xịn cho ta!”
Leng keng...
Kim chỉ nam dừng lại, một vệt ánh sáng vàng chói lóa lóe lên suýt chút nữa làm mù đôi mắt Ngôn Tiểu Ức.
Âm thanh nhắc nhở của hệ thống lập tức vang lên: [Chúc mừng ký chủ, nhân phẩm bùng nổ, rút được Bộ Đôi Chuyên Dụng Dành Cho Tổng Tài Bá Đạo! Đang phát phần thưởng cho ngài...]
A di đà phật!
Không uổng công kiếp trước ta tu tập Phật pháp tà đạo của Cyberpunk, thỉnh giáo cơ giáp Phật tổ, gõ nát cả một đống mõ tụng kinh điện tử. Phúc báo này, ta hoàn toàn xứng đáng được nhận.
Ngôn Tiểu Ức vô cùng kích động, nàng rất tò mò không biết cái gọi là Bộ Đôi Chuyên Dụng Dành Cho Tổng Tài Bá Đạo này rốt cuộc là thứ gì.
Giây tiếp theo... trước mắt nàng bốc lên một luồng hắc khí, âm thanh giới thiệu của hệ thống lại vang lên:
[Xe đua chuyên dụng dành cho tổng tài bá đạo! Dẫn động cầu trước kết hợp mui trần, chìa khóa khởi động kiểu tập thể hình, hộp số tự động tích hợp, tầm nhìn toàn cảnh 360 độ không góc chết, khoang lái sang trọng dạng treo, thể hiện đẳng cấp xa hoa.]
[Vô lăng thao tác thân thiện cầm tay, động cơ xi lanh đơn gầm thét, mười phần khí phách, giúp tôn lên khí chất cao quý của ngươi!]
Đợi đến khi luồng hắc khí tản đi, nhìn chiếc “xe đua chuyên dụng dành cho tổng tài bá đạo” trước mắt, Ngôn Tiểu Ức hoàn toàn câm nín.
Thứ này thế mà lại là một chiếc xe công nông!
Xin hỏi tên tổng tài bá đạo úng não nhà ai ra ngoài lại đi lái cái thứ đồ chơi này?
Hơn nữa, nếu nhớ không lầm thì mình đang ở giới tu tiên! Cần nó để làm cái gì chứ?
Hệ thống lập tức đưa ra lời giải thích: [Xe công nông nhãn hiệu Phượng Hoàng, trèo đèo lội suối, vượt sông qua biển dễ như đi trên đất bằng, mỗi kilomet chỉ tiêu hao một trăm viên linh thạch! Lại còn có cả chế độ siêu tốc độ cực bốc nha... vận tốc có thể đạt tới năm trăm kilomet mỗi giờ!]
Nói nghe thì hay như hát hay, đáng tiếc Ngôn Tiểu Ức lại chẳng mảy may rung động.
Cái Hệ thống Rác rưởi này đúng là có tố chất đi lừa đảo.
Nàng lạnh lùng hỏi: “Không phải bảo là bộ đôi sao? Còn một món nữa đâu? Nhanh lấy ra đây để ta xem thử nó còn dị hợm tới mức nào!”
“Keng”, một cái gáo múc phân vàng chóe từ trên trời rơi xuống: [Gáo Phân Như Ý, có thể dài có thể ngắn, có thể to có thể nhỏ, hắt phân người ta từ cách xa nghìn dặm, thần không biết quỷ không hay! Giúp ngươi thể hiện phong thái tổng tài bá đạo!]
Cuối cùng nó còn không quên bồi thêm một câu: [Hàng của Hệ thống, ắt là tuyệt phẩm!]
“Ha ha...” Ngôn Tiểu Ức cười khẩy ngay tại chỗ. Quả nhiên không ngoài dự liệu... cái Hệ thống Rác rưởi này thật sự chưa bao giờ làm mình thất vọng!
Xe công nông phối với gáo múc phân, tổng tài bá đạo nhà ai mà kham cho nổi chứ?
Tuyệt phẩm cái nỗi gì? Phế phẩm thì có!
[Hệ thống sắp tiến vào trạng thái ngủ đông, ký chủ còn một cơ hội rút thưởng, vui lòng tranh thủ thời gian!]
“Rút! Ta muốn xem thử còn có thể rút ra được cái thứ quái quỷ gì nữa!”
Ngôn Tiểu Ức cắn răng, quả quyết ấn vào hai chữ “bắt đầu” trên bảng ảo.
“Tới luôn! Lần này lấy tám trăm năm không đụng tới đàn ông làm vật tế, cho ta một vố chấn động xem nào!”
[Đinh!] Kim chỉ nam dừng lại, âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên: [Chúc mừng ký chủ, rút được Bộ Đồ Trải Nghiệm Kẻ Cướp Hung Hãn, phần thưởng đã được phát, vui lòng chú ý kiểm tra! Hệ thống đang tắt máy...]
Âm thanh tắt máy tính Windows kinh điển vang lên, bảng rút thưởng ảo trước mắt cũng biến mất dạng.
Bộ Đồ Trải Nghiệm Kẻ Cướp Hung Hãn lại là cái thứ quái quỷ gì nữa?
Ngay lúc Ngôn Tiểu Ức còn đang sững sờ, trước mắt nàng bỗng xuất hiện một chiếc hòm màu xanh lục của quân đội.
Vừa mở ra xem, bên trong nằm chễm chệ hai món đồ: Lựu Đạn Chúng Sinh Bình Đẳng, Súng Máy Gatling Đại Từ Đại Bi.
Ngôn Tiểu Ức quay sang nhìn chiếc “xe đua chuyên dụng dành cho tổng tài bá đạo” kia.
Tổng tài bá đạo cộng thêm bộ đồ kẻ cướp hung hãn! Quả này mà không đi báo thù một phen thì sao nuốt trôi cục tức này? Múc hắn!