Mỹ Nhân Vạn Nhân Mê Khiến Những Giống Đực Đỉnh Cấp Đêm Đêm Tranh Sủng

Chương 16

Trước Sau

break

Lê Nguyện quay đầu lại, nhìn chàng trai tóc đen với đôi mắt sáng long lanh, ngón tay đối phương chỉ vào giao diện chụp ảnh của cô, rồi chỉ vào cô, sau đó lại chỉ vào chính mình.

Cô nghiêng đầu suy nghĩ hai giây.

Đây chắc là yêu cầu chụp ảnh chung... nhỉ?

Lê Nguyện không chắc lắm.

Tuy rằng sau này mơ hồ cảm nhận được mấy người không có ác ý với cô, nhưng cô vẫn theo bản năng đề phòng những người đàn ông có thân phận đáng ngờ này.

Trong tình cảnh không nơi nương tựa này, cô rất khó lòng tin tưởng một cách vô tư những người khác giới có sức mạnh chênh lệch quá lớn với mình.

Cô cắn môi, thử giơ quang não lên, đưa cậu thiếu niên trước mặt vào trong khung hình... tách.

Trong ảnh là một chàng trai tuấn tú với vẻ mặt ngơ ngác, còn vẻ mặt cô thì dè dặt.

Trong ảnh là một chàng trai tuấn tú với vẻ mặt ngơ ngác và cô với vẻ mặt thận trọng. Noah ngẩn người, sự gần gũi đột ngột của cô gái mang đến một mùi hương thoang thoảng, cùng với hơi ấm nhè nhẹ truyền qua lớp vải ở phần vai hai người chạm nhau.

Hóa ra mùi hương của phụ nữ lại thơm như vậy, cơ thể lại mềm mại như vậy...

Cậu cứ ngây ngốc nhìn cô nhấn nút chụp ảnh.

Chỉ, chỉ dễ dàng như vậy mà đáp ứng nguyện vọng của cậu rồi sao?

Cậu vậy mà... đã chụp ảnh chung với một người phụ nữ tôn quý! Tổ tông phù hộ rồi!

Đồng tử Noah hưng phấn giãn to, nhiệt độ cơ thể tăng lên, khóe miệng nhếch lên.

Lê Nguyện vẫn luôn quan sát biểu cảm của cậu, đến lúc này mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.

Noah vừa muốn mặt dày nhờ Lê Nguyện chụp thêm một lần nữa, đã bị Theodore bên cạnh không chút lưu tình chen sang một bên.

“Tiểu thư, không biết tôi có vinh hạnh được chụp ảnh chung với cô không?”

Lê Nguyện ngước mắt nhìn chàng thanh niên trắng trẻo đeo kính, người này trông điềm tĩnh hơn chàng trai vừa nãy nhiều... nếu như bỏ qua đôi tai đỏ ửng của cậu ta.

Cô nhớ chiếc đồng hồ trên tay hình như là do người này đưa cho.

Cô chớp mắt, cảm thấy bản thân như bị biến thành điểm check-in.

Nhưng đã có kinh nghiệm rồi, lần này cô thuần thục điều chỉnh góc chụp... Tách.

“Này… mấy người sao mà gian xảo thế! Tới lượt tôi rồi!”

Lúc đầu Eric còn trừng mắt nhìn hai người đang len lén chen vào sát bên Lê Nguyện, sau đó dứt khoát tham gia cuộc chiến, cả đám vây lấy cô chụp liền một mạch hơn chục bức mới chịu thôi.

Tiêu Kỳ nhắm mắt lại, cuối cùng không chịu nổi vì ghen tị mà mở miệng: “Tất cả quay về chỗ ngồi ngay cho tôi.”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương