Người đàn ông mắt hồ ly nhún vai, giọng điệu có chút cảm thán: "Đó chính là đạo cụ phụ trợ quan trọng nhất của người chữa trị mà... Không biết cái tinh hạch lần này rốt cuộc có gì đặc biệt vậy?”
Trong lúc nói chuyện, anh ta đã đi đến bên cạnh chiếc hộp kim loại, không hề có chút lịch sự định mở nắp rương để thỏa mãn sự tò mò
Nhưng bàn tay vừa vươn ra đã bị chặn lại giữa chừ
"Chỉ là một viên đá biết phát sáng thôi, chẳng lẽ cậu chưa từng thấy à?" Tiêu Kỳ không cảm xúc che đứng chắn trước chiếc hộp, lạnh nhạt lên tiếng.
Lê Nguyện căng thẳng rụt người trong hộp, không dám thở mạnh. Cô chỉ nghe thấy giọng một người đàn ông xa lạ vang lên, sau đó chiếc hộp dừng lại.
Bị phát hiện rồi sao?
Người đàn ông mắt hồ ly có chút kinh ngạc sau đó nheo mắt lại, ánh mắt lướt qua Noah và Eric đang căng thẳng: "Hửm? Xem ra tinh hạch này thật sự có chút đặc biệt rồi?"
"Không đến mức đó."
Tiêu Kỳ nhìn xung quanh, chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã có vài ánh nhìn tò mò nhìn về phía này. Anh không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.
"Sao các cậu cũng ở đây?"
"Ồ, đi giết một người thôi."
Tân Tứ lười biếng vươn vai, giơ tờ giấy ủy thác nhiệm vụ trong tay lên: "Nghe nói là tội phạm tử hình buôn lậu tinh hạch trốn sang tinh hệ khác rồi, chính phủ chủ tinh không tiện ra tay nên mới tìm đám đánh thuê như bọn tôi giải quyết."
"Ừ, đừng chết là được."
Tiêu Kỳ gật đầu, anh không mấy để tâm. Mấy việc mờ ám kiểu này đối với lính đánh thuê như họ chẳng khác gì cơm bữa.
Hiện tại, toàn bộ sự chú ý của anh đều đặt vào chiếc hộp kim loại kia.
Hắc Tinh có sự chênh lệch nhiệt độ ngày đêm rất lớn, lúc này đã chập tối, anh lo Lê Nguyện trong rương sẽ bị lạnh.
"Đi trước đây."
"..."
"Cậu có thấy hôm nay Lão Tiêu có gì đó lạ không?" Anh mắt Tân Tứ rời khỏi bóng lưng mấy người, quay sang hỏi người đàn ông bên cạnh.
"Ừm... Hình như rất vội." Người đàn ông trầm ngâm.
Khi nhóm Tiêu Kỳ về tới căn cứ của mình, trời đã tối hẳn.
Noah và Eric cẩn thận khiêng chiếc hộp xuống từ xe điện, theo Tiêu Kỳ vào trong căn cứ.
Theodore lặng lẽ liếc quanh, thấy không có kẻ khả nghi nào bám theo, lúc này mới lập tức đóng cổng sân lại.
"Đại ca, chúng ta mau mở hộp cho tiểu thư ra đi." Noah lo lắng đến mức trán đổ mồ hôi, vừa vào nhà đã muốn mở chiếc hộp.
Không chỉ cậu căng thẳng, những người khác cũng thấp thỏm không yên.