Suốt dọc đường đi Lê Nguyện không phát ra chút động tĩnh nào. Trên xe điện, bọn họ thử gõ vào hộp cũng nhưng cũng không nhận được phản hồi của cô. Nếu không phải chiếc hộp vẫn còn nặng, bọn họ thật sự đã đã nghi ngờ cô gái nhỏ bốc hơi không dấu vết.
Chỉ tiếc là bên ngoài có quá nhiều ánh mắt rình mò, họ không dám mạo hiểm mở chiếc hộp giữa đường.
"Ở đây không được, lên phòng giao dịch ở tầng hai."
Tiêu Kỳ vẫn giữ được lý trí, anh chỉ đạo mọi người khiêng chiếc hộp lên một căn phòng không cửa sổ ở tầng hai.
"Nhẹ tay thôi nhẹ tay thôi, đừng làm tiểu thư bị xóc."
"Ồn ào chết đi được, còn cần cậu nói chắc."
"Hai người nhanh lên chút đi."
Mấy người vừa luống cuống vừa sốt ruột mở chiếc hộp ra, chỉ thấy cô gái nhỏ vẫn đang siết chặt áo khoác của Tiêu Kỳ, một tiếng cũng không nói, cuộn tròn trong chiếc hộp. Đôi mắt to tròn ngập tràn hoảng loạn, giống như một con thú nhỏ bất an.
Ba người vừa rồi còn líu ríu lập tức im bặt, không ai nói được lời nào.
Trong nhận thức của họ, phụ nữ lẽ ra phải là cao quý, kiêu ngạo, vô ưu vô lo.
Chứ không phải mang vẻ mặt… sợ hãi, bất lực như vậy.
Những lính đánh thuê này có thể giết người không chớp mắt, nhưng lúc này lại vì một cô gái nhỏ mà mềm lòng đến mức không biết làm sao cho phải.
"… Sớm muộn gì cũng điều tra ra tên khốn nào đã bắt cóc tiểu thư, đến lúc đó xem tôi lột da anh ta!"
Eric bực bội nói.
Tiêu Kỳ im lặng bước tới, quỳ một gối xuống trước chiếc hộp, anh chậm rãi đưa tay ra.
"Đừng sợ, đã an toàn rồi."
Giọng nói dịu dàng đến mức chính anh cũng không nhận ra, chỉ sợ lại làm kinh động cô gái nhỏ trước mắt.
Lê Nguyện ngẩn ngơ ngồi trong hộp, cơ thể không kìm nén được khẽ run rẩy.
Suốt dọc đường, cô vẫn luôn lắng tai nghe kỹ âm thanh xung quanh.
Không có giọng phụ nữ nào.
Một tiếng cũng không.
Chỉ có những giọng nói ồn ào, thô ráp, hỗn loạn của đàn ông trưởng thành.
Điều này khiến cô vô cùng bất an.
"Hệ thống, tôi đang ở đâu?" Cô khẽ gọi trong lòng.
Vẫn là sự im lặng.
Tiêu Kỳ cực kỳ kiên nhẫn, anh không biết vì sao cô gái nhỏ lại có vẻ sợ hãi như vậy nên vẫn giữ nguyên tư thế, không dám chạm vào cô.
Ngay lúc đó, ngoài cửa đột ngột vang lên một giọng nói.
"Đại ca các anh về rồi cũng không báo trước một tiếng! Mau cho em xem lần này mang về được bảo bối gì nào..."