"Ý anh là, có người bỏ tiểu thư ở Phế Tinh, ngay cả mặt nạ lọc không khí cũng không cho cô ấy?"
Thần Tê không thể tin nổi mà trợn tròn mắt.
Trong tai hắn, chuyện này chẳng khác nào có người phí công sức trộm được quốc bảo, rồi tiện tay ném luôn quốc bảo xuống cống rãnh.
"Con mẹ nó khốn kiếp, đúng là loại cặn bã." Hắn tức đến đỏ mắt, hai tay siết chặt thành nắm đấm.
"Không chỉ vậy, quang não còn không nhận diện được ngôn ngữ của tiểu thư, chúng tôi đoán là cô ấy không thuộc bất kỳ hành tinh nào của Liên Bang Tinh Tế." Giọng Theodore có chút nặng nề.
"... Bảo sao các anh dám liều cả mạng để đưa cô ấy về đây.” Thần Tê đầu hít một hơi lạnh, sau đó lập tức hiểu ra.
Nếu không phải thật sự hết cách, bọn họ tuyệt đối sẽ không để cô gái nhỏ ở lại cái nơi xám xịt không thấy ánh sáng này.
Hắn ngơ ngác nhìn cô gái đang ngồi trong vòng tay Tiêu Kỳ, não bộ chật vật tiêu hóa từng tin tức kinh thiên động địa liên tiếp đổ ập tới.
"Vậy, tiếp theo chúng ta định làm thế nào?”
"Tạm thời chỉ có thể đi từng bước một, trước tiên phải giấu tiểu thư cho kỹ, kế hoạch cụ thể còn phải xem đại ca quyết định."
Tiêu Kỳ đang tập trung cảm nhận cảm giác mềm mại trên cánh tay với vẻ mặt nghiêm túc, cố gắng kìm nén khóe miệng đang nhếch lên, hy vọng để lại ấn tượng trưởng thành đáng tin cậy hơn trong lòng cô gái nhỏ
Phải nói anh diễn rất thành công.
Nếu như tiếng lòng không bị lộ.
[Mềm quá, non quá.]
[Muốn được cô ấy ngồi lên người mình quá, chắc cảm giác sẽ sướng lắm.]
[Không biết cô ấy có thích báo không.]
[Nhưng sao lại nhẹ thế này, gầy quá.]
[Phải kiếm thêm đồ ăn ngon về mới được.]
…
Nghe tiếng lòng kỳ quái của người đàn ông, Lê Nguyện cạn lời nhìn lên... Trần nhà.
Cô cuộn mình trong hộp quá lâu khiến chân bị tê, vừa đứng dậy thì suýt chút nữa bị ngã, vô tình cho người đàn ông này một cái cớ để bế cô lên.
Cánh tay rắn chắc thon dài của người đàn ông dưới này đang siết chặt lấy đôi chân nhỏ nhắn trắng nõn của cô, giống như bế một đứa trẻ nhấc cô lên, cố định trong vòng tay anh.
Cô có chút khó chịu vặn vẹo, lớp vải mỏng manh của chiếc váy hoàn toàn không ngăn nổi nhiệt độ nóng rực từ cơ thể người đàn ông, cho cô cảm giác da thịt dán chặt vào nhau.
[Hửm? Cô ấy không thoải mái sao?]
[Ồ, hình như nên dùng tay kia đỡ lấy lưng cô ấy.]
[Lần trước thấy lão Túc cũng bế nhóc con như thế.]