Hành động của người đàn ông vô cùng quyết đoán, giây tiếp theo, cô đã cảm nhận được một bàn tay ấm áp đặt lên lưng mình.
Xong rồi, hoàn toàn bị coi như con nít mà bế.
Lê Nguyện bất lực từ bỏ giãy giụa, đầu ủ rũ gục xuống vai người đàn ông.
Những ngày không thể giao tiếp đúng là chẳng khác gì địa ngục.
Noahh ngưỡng mộ nhìn "tương tác thân mật" của Lê Nguyện và Tiêu Kỳ.
"Đại ca, lần sau cho em bế tiểu thư được không…"
"... Hừ."
"TεT"
Vì sự xuất hiện đột ngột của Lê Nguyện, bên trong căn cứ hoàn toàn chưa có sự chuẩn bị nào.
Cũng dễ hiểu thôi, một nhóm lính đánh thuê suốt ngày huấn luyện hoặc làm nhiệm vụ, nơi ở của họ vốn chẳng phù hợp với một cô gái yếu đuối sống sót.
Vậy nên sau một hồi náo loạn lúc ban đầu, tất cả đều bị Tiêu Kỳ chỉ huy bắt tay vào việc chuẩn bị.
Theodore là người chu đáo nhất, phụ trách mua sắm quần áo, khăn tắm, sữa tắm và những thứ Lê Nguyện có thể dùng đến. Noahh nấu ăn ngon, vì thế cậu cùng Eric ra ngoài mua nguyên liệu nấu cơm. Còn Thần Tê thì chân tay lóng ngóng nên dọn dẹp bên cứ bừa bộn, cố gắng để lại ấn tượng tốt cho Lê Nguyện.
Về phần Tiêu Kỳ, anh giành lấy nhiệm vụ hot nhất, đó là giúp Lê Nguyện dọn dẹp phòng ngủ.
Đội của Tiêu Kỳ tổng cộng chỉ có bảy người, sống trong căn cứ ba tầng cũng không chật chội, mỗi người đều có phòng ngủ riêng, ngoài ra còn có vài phòng trống.
Anh chẳng hề do dự chọn căn phòng trống cạnh phòng ngủ mình làm phòng ngủ mới của bản thân.
Phòng ngủ cũ rộng rãi hơn nên anh nhường lại cho Lê Nguyện.
Lúc được anh bế vào phòng, Lê Nguyện có hơi lo lắng, sau đó cô nhìn người đàn ông chăm chú thay ga trải giường, thay chăn nệm, dọn dẹp tủ quần áo, bàn làm việc, lau sàn, lau cửa sổ…
Lê Nguyện: … Đúng là đàn ông đẹp trai nhất khi làm việc nhà.
Phải công nhận, người đàn ông nghiêm túc làm việc nhà ngay đến cả sát khí trong người cũng bớt đi vài phần, cuối cùng cũng có chút không khí cuộc sống bình thường.
Cô thả lỏng hơn nhiều.
Đến lúc nhận ra người đàn ông đang giúp cô dọn dẹp phòng ngủ, cô còn tốt bụng mỉm cười với anh. Đôi mắt đen láy trong veo tràn đầy ý cười, cong thành hình trăng lưỡi liềm, dưới ánh đèn dịu nhẹ trong phòng chiếu làn da cô trắng như sữa.
Cô không biết nụ cười của mình đã gây ra bao nhiêu kích thích cho Tiêu Kỳ, chỉ thấy người đàn ông ngẩn người một lát rồi đột nhiên vội vàng quay đi.
Tim Tiêu Kỳ đập thình thịch, hai má bất giác ửng đỏ.