Quyến Rũ

Chương 1: Trần Niệm trở về!

Trước Sau

break

Đầu tháng Chín, nắng chiều vẫn đượm cái oi nồng cuối hạ, xuyên qua tán cây bên ngoài cửa sổ rồi đọng lại thành những vệt sáng tối lấp lánh trên mặt bàn.

Trên bục giảng, Cố Vân cúi đầu lật từng trang cuốn giáo trình. Tay áo sơ mi trắng xắn hờ lên quá khuỷu, để lộ cẳng tay rắn rỏi. Giọng anh trầm lạnh, nhịp giảng không nhanh cũng chẳng chậm. Thỉnh thoảng, anh ngước mắt lướt qua một lượt cả lớp — ánh nhìn ấy chợt dừng lại trên người Trần Niệm lâu hơn chừng nửa giây, rồi thản nhiên dời đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trần Niệm ngồi ở hàng thứ ba sát cửa sổ, ngón tay vô thức xoay xoay cây bút, nhưng ánh mắt lại chẳng thể dời khỏi dáng hình anh.

Tám năm trôi qua, người đàn ông ấy giờ đã cao lớn, trầm tĩnh và chín chắn hơn nhiều so với ký ức trong cô. Ngày còn nhỏ, cô vẫn thường quấn quýt bám theo mà gọi "anh Cố Vân", vậy mà giờ đây lại chẳng còn đủ dũng khí. Chẳng phải vì sợ, mà vì một sự xa lạ khó tả đan xen với những cảm xúc ngổn ngang khiến cô không dám đối diện với ánh mắt anh.

"Trần Niệm."

Giọng anh bất ngờ cất lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Trần Niệm giật mình, giật thót người ngồi thẳng dậy: "Vâng?"

Cố Vân không nhìn cô, chỉ dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên bài toán mẫu trên bảng: "Lên giải bài này đi."

Cả lớp lập tức rơi vào khoảng lặng. Mấy bạn học xung quanh quay lại nhìn cô, Phương Vân ngồi kế bên cũng ghé tai thì thầm nhắc nhỏ: "Bài này tối qua vừa mới giảng xong đấy..."

Trần Niệm nhìn chằm chằm vào hàng công thức trên bảng, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Tối qua ư? Cả đêm qua cô thức trắng lướt điện thoại, làm sao nhớ nổi nửa chữ.

"Em không biết làm..." Cô đành thú thật.

Cố Vân ngước mắt nhìn cô, ánh nhìn dừng lại trên gương mặt thiếu nữ như đang dò xét, lại giống như đè nén một khoảng thâm trầm khó đoán. Anh im lặng mất hai giây rồi thản nhiên buông một câu: "Tan học lên văn phòng gặp tôi."

Lồng ngực Trần Niệm bất giác đập liên hồi.

Ngay khi tiếng chuông tan học vừa vang lên, Phương Vân đã vội kéo quai cặp, lo lắng quay sang hỏi Trần Niệm: "Có cần tớ đi cùng cậu không?"

"Không cần đâu, thầy ấy đâu có ăn thịt tớ được đâu mà sợ." Trần Niệm nhún vai tỏ vẻ không sao, nhưng trong lòng lại trào dâng một nỗi lo lắng khó tả.

Cánh cửa văn phòng khép hờ. Trần Niệm gõ nhẹ hai tiếng, bên trong lập tức vang lên giọng nói trầm ấm: "Vào đi."

Cố Vân đang ngồi bên bàn làm việc chấm bài, đến một ánh mắt cũng chẳng ngẩng lên: "Đóng cửa lại."

Trần Niệm ngoan ngoãn làm theo, rồi tiến lại đứng trước bàn anh như một đứa trẻ vừa bị bắt quả tang làm chuyện xấu.

Lúc này anh mới chịu đặt bút xuống, tựa lưng ra sau ghế. Ánh mắt anh lướt chậm rãi từ gương mặt cô xuống phần cổ áo đồng phục, rồi dừng lại nơi đôi mắt cô: "Tối qua em có làm bài tập Toán không?"

"Em quên mất..."

"Bài kiểm tra phân lớp lần trước được bao nhiêu điểm?"

Trần Niệm mím chặt môi: "Bốn mươi bảy..."

Cố Vân không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Bầu trời ngoài cửa sổ văn phòng ngả dần sang màu sẫm, tiếng bước chân trên hành lang cũng đã thưa thớt. Sau một hồi im lặng đến ngột ngạt, anh mới chậm rãi cất lời. Giọng anh không gay gắt, nhưng lại mang theo một áp lực nghiêm nghị khó lòng lay chuyển:

"Anh trai em gửi gắm em cho tôi, không phải để tôi đứng nhìn em hoang phí cuộc đời như thế này."

Trần Niệm cúi gầm mặt, lý nhí trong miệng: "Em về đây đâu phải để học..."

"Vậy thì vì điều gì?"

Anh hỏi rất thản nhiên, nhưng ánh mắt lại khựng lại trong giây lát.

Trần Niệm không đáp lời, nhưng vành tai đã đỏ ửng lên từ bao giờ.

Cố Vân cũng không gặng hỏi thêm. Anh đứng dậy, cầm lấy chìa khóa xe đang đặt trên bàn: "Đi thôi, tôi đưa em về nhà."

Anh bước đi trước, Trần Niệm lặng lẽ nối gót theo sau. Bóng hai người bị ánh đèn hành lang kéo dài, thỉnh thoảng lại chồng chéo lên nhau. Trong thang máy yên tĩnh đến mức nghe rõ cả nhịp thở của đối phương. Qua lớp kim loại sáng bóng trên vách thang máy, Trần Niệm lén nhìn nghiêng gương mặt anh — anh đang cúi đầu xem điện thoại, đường nét góc cạnh lạnh lùng, hàng mi dày đổ một khoảng bóng mờ dưới mắt.

"Tối nay em muốn ăn gì?" Anh đột ngột cất tiếng.

Trần Niệm giật mình: "Hả?"

Anh tắt màn hình điện thoại, liếc nhìn hình phản chiếu của cô trên cửa thang máy: "Ở nhà không có ai nấu cơm đúng không?"

"Vâng... Em tính gọi đồ ăn ngoài."

"Đồ ăn bên ngoài không đảm bảo," Anh thản nhiên đáp, giọng điệu vô cùng tự nhiên. "Về nhà tôi ăn."

Lồng ngực Trần Niệm bỗng nảy lên một nhịp. Cô ngước mắt nhìn anh, đôi mắt cong cong ranh mãnh: "Thầy Cố, đây chẳng phải là lợi dụng chức quyền để trục lợi cá nhân sao?"

Cố Vân khẽ "ừm" một tiếng, hoàn toàn không buồn phủ nhận.

Cửa thang máy mở ra, làn gió chiều mỏng nhẹ mang theo hương hoa mộc tê thoang thoảng. Trần Niệm bước theo anh ra khỏi tòa nhà, dõi theo dáng hình cao lớn đang tiến về phía bãi đỗ xe. Trong khoảnh khắc ấy, cô bất giác cảm thấy — chuyến trở về này, hóa ra cũng chẳng tệ như cô nghĩ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương