Quyến Rũ

Chương 2:

Trước Sau

break

Dưới đây là bản trau chuốt lại toàn bộ đoạn văn án / giới thiệu background nhân vật của bạn.

Mười năm chẳng phải một chặng đường dài đến con người ta quên đi mất những điều từng cho là hạnh phúc nhưng cũng vừa đủ để cô bé từng khóc nức nở ở sân bay năm nào trưởng thành, biết đứng trước gương ngắm nhìn bóng hình mình đã lớn.

Năm xưa, hai nhà Cố - Trần vốn là hàng xóm thân thiết, tình cảm gắn bó như một gia đình thật sự. Trần Dật và Cố Vân bằng tuổi nhau, cùng lớn lên dưới một mái hiên, còn Trần Niệm lại là cô em út bé nhỏ được cả hai gia đình cưng chiều. Tưởng chừng tình cảm ấy sẽ mãi bền chặt, nào ngờ năm Trần Niệm lên sáu, gia đình họ Trần quyết định sang Mỹ mở rộng công việc kinh doanh. Khoảng cách địa lý xa xôi, sự chênh lệch múi giờ cùng những bận rộn đời thường đã âm thầm gieo xuống mối quan hệ khăng khít ấy một khoảng trống vô hình.

Từ sáu tuổi đến mười sáu tuổi, Trần Niệm lớn lên dưới ánh nắng rực rỡ và bầu không khí tự do phóng khoáng của nước Mỹ. Thế nhưng, chính sự nuông chiều quá mức ấy lại khiến cô trở nên ngông cuồng, quậy phá, tới mức ba cô trong một phút nóng giận đã quyết định tống cổ cô về lại Trung Quốc để "trải nghiệm cuộc sống". Ngày bị bắt quay về, Trần Niệm đã làm ầm ĩ một trận nhớ đời. Ấy thế mà, khi biết nơi mình sắp đáp xuống là đâu, sâu thẳm trong tim cô lại chợt dâng lên một gợn sóng kỳ lạ — một tâm tư đã bị đè nén suốt bao nhiêu năm ròng rã.

Bởi vì, nơi ấy có Cố Vân.

Mười năm biệt tích, ngày gặp lại, anh đã rũ bỏ hoàn toàn dáng vẻ thiếu niên ngây ngô năm nào. Ở tuổi hai mươi lăm, vóc dáng cao ráo 1m85 giúp anh luôn nổi bật giữa đám đông. Anh mang vẻ đẹp thanh mảnh nhưng vững chãi, toát lên sự lạnh lùng, xa cách đặc trưng của một người đàn ông trưởng thành. Ánh mắt anh sâu thẳm, phảng phất chút vẻ cấm dục trầm mặc, khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy khó lòng tiếp cận.

Cố Vân vốn thông minh từ nhỏ, sau khi tốt nghiệp đại học liền trở về trường cũ làm giáo viên dạy Toán. Ở trường, anh giống như một "bông tuyết trên đỉnh núi cao" — là mục tiêu theo đuổi của biết bao giáo viên và nữ sinh, được săn đón nồng nhiệt nhưng chẳng một ai dám bước tới gần. Thế nhưng, chỉ trong những khoảnh khắc cực kỳ hiếm hoi, đằng sau chiếc áo sơ mi trắng thẳng nếp và vẻ ngoài lịch lãm ấy mới vô tình lộ ra sự sắc sảo đầy cuốn hút cùng sức quyến rũ nam tính đến mê người.

Trần Niệm cũng chẳng rõ mình đã phải lòng anh từ khi nào. Có lẽ là từ ánh mắt thâm trầm anh ngước lên nhìn cô trong phòng khách nhà họ Trần ngày đầu hội ngộ; cũng có thể là từ sự ân cần, chu đáo anh lặng lẽ dành cho cô trong những buổi họp mặt gia đình gần đây. Ký ức ngọt ngào thời thơ ấu đan xen với những rung động đầu đời, cứ thế sinh sôi và lan tỏa mãnh liệt trong trái tim cô tựa như loài cỏ dại sau mưa.

Để tạo điều kiện tốt nhất cho con gái, ba của Trần Niệm đã gửi gắm cô vào đúng lớp do Cố Vân làm chủ nhiệm, thậm chí còn mua hẳn một căn biệt thự nằm ngay sát nhà anh. Hai khu vườn chỉ ngăn cách bởi một hàng rào gỗ màu trắng thấp lè tè cùng những bụi hoa cẩm tú cầu nở rộ xanh mướt.

Sau khi thu xếp ổn thỏa chỗ ăn ở cho Trần Niệm, ba mẹ cô lại vội vã quay về Mỹ, chính thức giao phó toàn bộ việc chăm sóc cô con gái nhỏ cho Cố Vân...

Cố Vân bấm mở khóa xe, giọng điệu vẫn phẳng lặng không chút gợn sóng: "Lên xe đi."

Trần Niệm nhanh chân chạy vòng ra phía trước, chủ động mở cửa ghế phụ rồi trèo vào trong. Không gian chật hẹp, khép kín trong xe lập tức bị bao phủ bởi mùi hương thiếu nữ dịu nhẹ, ngọt ngào đặc trưng trên người cô.

Cố Vân một tay nắm vô lăng, dứt khoát khởi động xe. Ánh mắt anh giữ thẳng về phía trước, nghiêm nghị quan sát dòng xe cộ trên đường, nhưng góc nhìn nơi tầm mắt lại chẳng thể ngăn bản thân chú ý đến cô gái đang ngồi ngay bên cạnh.

Mười năm trôi qua, thời gian đã nhào nặn cô bé nhỏ nhung năm nào thành một đóa hồng rực rỡ, dù chưa nở rộ hoàn toàn nhưng đã vô cùng quyến rũ.

Cô khoác trên mình bộ đồng phục học sinh rộng thùng thình, thô ráp, vậy mà chiếc cổ cao thon gọn cùng vóc dáng phổng phao, kiều diễm ẩn hiện bên trong lại khiến bộ quần áo cứng nhắc ấy trở nên hút mắt đến kỳ lạ. Đường nét trên gương mặt cô tinh tế đến từng chi tiết, đôi mắt phượng hơi nhếch lên mang theo vẻ quyến rũ bẩm sinh; dẫu chẳng cần làm gì, chỉ cần mím nhẹ đôi môi thôi cũng đủ khiến người ta mụ mị đầu óc.

Các ngón tay Cố Vân siết chặt lấy vô lăng, ngón tay hơi gồng lên đến mức các khớp xương lộ ra.

Sự nhận thức rõ ràng ấy gieo vào lòng anh một cảm giác bồn chồn vô cùng lạ lẫm. Anh biết thừa trong trường có biết bao nhiêu nam sinh đang lén lút dòm ngó cô. Chỉ riêng ngày hôm nay thôi, anh đã bắt gặp không dưới ba thằng ranh con lấy đủ mọi lý do ngớ ngẩn để lượn lờ trước cửa lớp chuyên, chỉ nhằm mục đích liếc nhìn cô một cái.

"Hôm qua Trần Dật gọi cho tôi, dặn tôi phải để mắt đến em thật kỹ. Nó ở bên Mỹ sống thong dong sung sướng, làm sao biết được em ở trường lại "đào hoa" đến thế này." Cố Vân khẽ nhếch lông mày, ánh mắt sâu thẳm, giọng nói cố tình đè nén không để lộ cảm xúc. "Cậu nam sinh đưa ly trà sữa cho em giờ ra ra chơi hôm nay là ai vậy? Tôi nhớ không nhầm thì trước khi về nước em từng hứa với nó là về để "trải nghiệm cuộc sống", chứ đâu phải về để thu gom thư tình?"

Trần Niệm nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt hơi ngước lên mang theo vẻ nũng nịu, giọng nói dịu ngọt nghe như làn gió thoảng: "Em biết rồi mà... Em hứa từ giờ trở đi sẽ ngoan ngoãn học hành."

Nghe cái giọng điệu tuy có vẻ nhận sai nhưng lại mang theo chút lả lơi, trêu ngươi ấy, một vệt sáng tối tăm khó giấu thoáng qua nơi đáy mắt Cố Vân. Anh quay sang, ánh nhìn u trầm dừng lại trên gương mặt xinh đẹp kiều diễm của cô, yết hầu trượt lên trượt xuống đầy gượng gạo.

Cuối cùng anh không đáp lại, chỉ lặng lẽ đè nén ngọn lửa vô danh trong lòng rồi dời mắt đi nơi khác.

Chiếc ô tô màu đen lướt đi êm ru trên con đường quanh co rợp bóng cây xanh, chậm rãi tiến vào bãi đỗ xe ngầm của khu biệt thự.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương