Quyến Rũ

Chương 3: Ngoan ngoãn nghe lời!

Trước Sau

break

Ngay khi tiếng động cơ dừng hẳn, một khoảng im lặng đặc quánh và mơ hồ chợt đè nặng lên không gian chật hẹp. Cố Vân dứt khoát rút chìa khóa, đẩy cửa bước ra ngoài, thả lại một câu trầm lạnh giữa khoảng không mờ tối: "Mang cặp sách theo, về nhà tôi."

Căn biệt thự của Cố Vân mang đậm phong cách tối giản. Gam màu xám lạnh đan xen trắng tinh khôi chủ đạo toát lên vẻ xa cách hệt như chính chủ nhân của nó — chỉn chu, ngăn nắp, nhưng luôn giữ một khoảng cách khó lòng vượt qua.

"Trong tủ có dép mới đấy, em tự thay đi."

Cố Vân cởi áo khoác vest treo lên giá đặt ở lối vào. Anh thong thả tháo hai chiếc cúc áo sơ mi trên cùng, lơ đãng để lộ bờ xương quai xanh ẩn hiện cùng phần cổ cao gầy. Tay áo được xắn gọn lên quá khuỷu, phô ra cẳng tay rắn rỏi trước khi anh bước vào bếp sửa soạn bữa tối.

Trần Niệm rót một ly nước, thong dong tựa người vào quầy bếp mở, lặng lẽ dõi theo từng động tác của anh.

Dáng vẻ khi nấu ăn của anh vô cùng thanh lịch và thuần thục, tiếng dao chạm thớt thái rau củ vang lên nhịp nhàng, gọn gẽ. Dưới ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống, những góc cạnh lạnh băng trên gương mặt người đàn ông trưởng thành dường như đã dịu lại phần nào, đọng lại một nét dịu dàng khó tả. Cảnh tượng sinh hoạt quá đỗi bình dị này khiến trái tim Trần Niệm trào lên những gợn sóng xao xuyến — ở trường anh là thầy Cố nghiêm nghị, xa cách, nhưng dưới mái nhà này, anh lại là "anh Cố Vân" của riêng một mình cô.

"Thầy Cố, bình thường anh toàn ăn cơm một mình sao?" Cô nghiêng đầu, nhỏ nhẹ cất tiếng hỏi.

"Ừm." Cố Vân thậm chí chẳng buồn ngẩng đầu, tay vẫn thoăn thoắt bày miếng bít tết vừa chín tới ra đĩa. "Nấu một mình cho tiện."

"Vậy từ nay về sau, ngày nào em cũng sang ăn cơm cùng anh nhé?" Cô chớp chớp mắt, đôi mắt phượng kiều diễm vô thức đong đầy chút ý vị trêu đùa, tán tỉnh.

Động tác cắt thái trên tay Cố Vân đột ngột khựng lại. Anh quay sang, đôi mắt đen thẳm sâu hun hút lặng lẽ xoáy thẳng vào gương mặt kiều thanh của cô, ánh nhìn u tối tựa như màn đêm tịch mịch. Chỉ sau hai giây ngắn ngủi, anh liền đè nén cảm xúc rồi dời mắt đi nơi khác, giọng nói lấy lại vẻ bình thản thường ngày: "Nâng cái điểm số bốn mươi bảy của em lên trước rồi hãy nói."

Trần Niệm khẽ "hừ" một tiếng vẻ giận dỗi, đôi môi hồng mềm mại bĩu ra một nếp cong nũng nịu.

Bữa tối trôi qua trong sự im lặng dịu êm. Cố Vân vốn ít lời, thỉnh thoảng mới ngước mắt quan sát cô gái nhỏ ngồi đối diện đang ngoan ngoãn gắp từng miếng rau ăn sạch sẽ.

"Ăn xong thì xem lại những câu hỏi trọng tâm bị làm sai ngày hôm nay đi. Tuy rằng ba mẹ em có gửi gắm, nhưng đã vào lớp của tôi rồi thì tôi tuyệt đối tôi không thể chấp nhận một học sinh nộp giấy trắng."

Anh bước đến gần cửa rồi đột ngột dừng lại. Trong khoảng ánh sáng lờ mờ nơi lối vào, đôi mắt anh u tối đến lạ kỳ, đằng sau đó là một ngọn lửa khát khao đang được gìm chặt bằng sự lý trí, dù giọng điệu cất lên vẫn cố giữ vẻ đạo mạo, xa cách.

"Cũng đừng nhận trà sữa của mấy cậu con trai trong lớp nữa. Nhiều đường quá, không tốt cho răng đâu. Em muốn uống gì, tôi sẽ ghé siêu thị mua về cất tủ lạnh, rõ chưa?"

Trần Niệm ngước nhìn người đàn ông trưởng thành đang đứng thẳng tắp trước mặt mình — một dáng vẻ vô cùng nghiêm nghị và đứng đắn. Anh dùng những lý do đường mật rất đỗi chính đáng ấy để quản lý cô, khiến trái tim cô không khỏi đập rộn ràng bởi một cảm xúc ngứa ngáy, khó tả.

Trần Niệm cố tình bước nhích lên nửa bước, thu hẹp khoảng cách mỏng manh giữa hai người. Cô ngẩng gương mặt xinh đẹp rạng rỡ, đôi mắt hồ cáo cong lên dịu dàng, những ngón tay thon dài vô thức siết nhẹ quai cặp. Giọng cô nhỏ nhẹ, cất lên đầy quyến rũ nhưng lại mang theo vài phần thách thức:

"Vâng ạ, thầy Cố."

Cô nhấn nhá hai chữ "thầy Cố" thật nhẹ, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào đôi mắt sâu thẳm của anh, ngọt ngào như một viên kẹo dẻo đang dần tan chảy:

"Nhưng mà... trà sữa trân châu chuẩn vị ngoài tiệm thì làm sao mua được ở siêu thị? Nếu cuối tuần em thèm uống, thầy Cố có đích thân đi mua cho em không?"

Bàn tay đang buông thõng bên hông của Cố Vân khẽ co giật, các khớp ngón tay gồng lên căng cứng.

Anh chằm chằm nhìn cô gái nhỏ liều lĩnh trước mặt — kẻ đang giương móng vuốt giỡn mặt, dám bước qua ranh giới an toàn của anh. Nhìn gương mặt đắc ý có phần kiêu ngạo ấy, vẻ nghiêm khắc giả tạo trên mặt anh rốt cuộc cũng chẳng thể duy trì nổi nữa. Cổ họng Cố Vân khô khốc, giọng nói trầm khàn cất lên mang theo sự dung nuông chiều chuộng mà chính anh cũng chẳng hề nhận ra:

"Trần Niệm, em đừng có giở trò với tôi."

Anh lùi lại nửa bước gần như không thể nhận ra để nới rộng khoảng cách mạo hiểm giữa hai người, bàn tay chống lên khung cửa thể hiện rõ sự căng thẳng đang đè nặng: "Ngoan ngoãn nghe lời, về nhà đi."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương