Rời Xa Cọng Giá Đỗ Ba Tấc, Theo Bước Chàng Quân Nhân

Chương 20

Trước Sau

break

Đợi cô ăn hết chỗ cá hấp và nồi canh gà đó, chắc Hứa Chí Bình cũng đã bế đứa bé kia về rồi.

"Mẹ, Tiêu Vân Đóa lại định ru rú trong phòng không nấu bữa sáng rồi."

Thấy cửa phòng Tiêu Vân Đóa vẫn đóng chặt, Hứa Mai Hương cau mày, kéo tay áo Tào Tú Nga phàn nàn.

Chiều tối qua nhóm lửa nấu cơm khiến cô ta nóng đến vã mồ hôi hột, bẩn hết cả người.

"Mẹ, bữa sáng nay tính sao đây?"

"Thì chúng ta tự đi mà làm!"

"Tiêu Vân Đóa, mày có giỏi thì cứ trốn luôn trong phòng đi, đừng có mà đụng vào cơm mẹ con tao nấu!"

Tào Tú Nga vừa chửi rủa vừa lôi Hứa Mai Hương đi vào bếp.

Tiêu Vân Đóa kéo chiếc chăn mỏng đắp kín đầu, nằm vững như bàn thạch trên giường.

Đáp lại hai mẹ con Tào Tú Nga chỉ có tiếng chim sẻ lích chích từ trên ngọn cây truyền lại.

Lát sau, những tiếng lạch cạch từ trong bếp vọng đến tai Tiêu Vân Đóa.

Mẹ con Tào Tú Nga làm bữa sáng mà cứ như đang đánh trận trong bếp vậy. Những tiếng động ồn ào khiến Tiêu Vân Đóa không tài nào ngủ tiếp được, cô đành xốc lại tinh thần, tiến vào không gian.

"Chào chủ nhân buổi sáng!"

Tiểu Mộng Mộng bay vút về phía Tiêu Vân Đóa. Nhìn thấy cô, chú lợn hồng nhỏ vui mừng như một đứa trẻ.

"Đêm qua chủ nhân ngủ ngon không ạ?"

"Ngon lắm." Tiêu Vân Đóa mỉm cười gật đầu với nó.

Đêm qua cô ngủ cực kỳ ngon giấc, lúc tỉnh dậy không chỉ tinh thần sảng khoái mà còn cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn nhiều so với chiều qua.

"Đó là vì nước Linh Tuyền đã xua tan mệt mỏi và bồi bổ cho cơ thể của chủ nhân đấy ạ."

Tiểu Mộng Mộng vỗ đôi cánh nhỏ bay lượn trước mặt Tiêu Vân Đóa.

"Chỉ cần mỗi ngày duy trì uống vài ngụm nước Linh Tuyền, chủ nhân sẽ ngày càng khỏe mạnh, da dẻ trắng trẻo, nhan sắc xinh đẹp hơn."

Tiêu Vân Đóa nghe lời Tiểu Mộng Mộng, đi đến bên mạch nước uống vài ngụm. Lúc mới ngủ dậy cô vẫn còn cảm thấy hơi đói, nhưng vừa uống xong mấy ngụm nước Linh Tuyền, cô kinh ngạc nhận ra cảm giác đói bụng đã hoàn toàn biến mất.

"Tiểu Mộng Mộng, mở màn hình lớn lên đi, chị muốn tập Quân thể quyền theo hướng dẫn."

"Chủ nhân, chị không đói sao?" Tiểu Mộng Mộng dùng cánh chỉ vào chỗ thịt gà và cá mà Tiêu Vân Đóa đang cất trong không gian.

"Chẳng phải con người các chị mỗi sáng sớm thức dậy đều phải ăn gì đó sao?"

Tiêu Vân Đóa vốn dĩ định ăn cho no rồi mới tập, nhưng giờ uống nước xong không thấy đói nữa nên cô quyết định thôi, để bụng rỗng luyện tập cho nhẹ nhàng.

"Tập trước rồi ăn sau, lúc nãy chị uống nước Linh Tuyền rồi, giờ không thấy đói."

"Tất nhiên rồi, nước Linh Tuyền tốt hơn nhiều so với thức ăn của loài người các chị mà." Tiểu Mộng Mộng hất cằm, vẻ mặt vô cùng tự hào.

Một lát sau, màn hình lớn trên tường sáng lên.

Người đàn ông mặc quân phục màu xanh lá đang đánh Quân thể quyền đầy dũng mãnh trên màn hình, Tiêu Vân Đóa lập tức hạ bộ tấn, ra chiêu theo sát các động tác của người trên màn hình.

"Cháy rồi!"

"Nhà Hứa Chí Bình bị cháy rồi!"

"Mọi người mau mang đồ đến nhà Hứa Chí Bình cứu hỏa đi!"

Tiêu Vân Đóa mải mê luyện tập đến mức quên cả thời gian. Không biết đã trôi qua bao lâu, những tiếng hô hoán thất thanh cùng những âm thanh hỗn loạn bắt đầu truyền vào tai cô.

Nhà họ Hứa bị cháy!

Chắc chắn là cặp mẹ con ba năm không xuống bếp kia lúc nấu bữa sáng đã vô ý để lửa bén ra ngoài rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương