Rời Xa Cọng Giá Đỗ Ba Tấc, Theo Bước Chàng Quân Nhân

Chương 21

Trước Sau

break

Sắc mặt Tiêu Vân Đóa biến đổi, cô chẳng kịp dặn dò Tiểu Mộng Mộng câu nào đã vội vàng thoát khỏi không gian, trở về với thân xác của mình.

"Khụ khụ khụ..."

Tiêu Vân Đóa vừa mở mắt đã bị khói làm cho sặc, ho liên tục. Trong phòng cô khói đặc đã bao trùm mịt mù, nhìn qua cửa sổ ô vuông chỉ thấy một màu xám xịt, hoàn toàn không thấy rõ tình hình bên ngoài.

"Mẹ Chí Bình, vợ Chí Bình đâu rồi?"

Triệu Phúc Tuyền dẫn theo dân làng Phong Hương chạy đến dập lửa. Sau vài thùng nước dội xuống, ngọn lửa đã dịu đi phần nào. Hai mẹ con Tào Tú Nga và Hứa Mai Hương được mấy thanh niên khỏe mạnh kéo ra khỏi đám cháy.

Thấy hai mẹ con ngoài việc mặt mũi lấm lem nhọ nồi ra thì trên người không có vết bỏng nào, Triệu Phúc Tuyền mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng hơi thở ấy chưa kịp thoát ra hết, chân mày ông đã nhanh chóng nhíu chặt lại.

"Vợ Chí Bình không ở cùng hai người sao?"

"Cái con Tiêu Vân Đóa ham ăn lười làm đó vẫn còn đang ngủ nướng trong phòng kia kìa."

Hứa Mai Hương nhìn thấy bóng dáng cao lớn, hiên ngang của Trình Tấn Nam trong nhóm người đang cứu hỏa, vội vàng lấy tay áo ra sức chùi những vết nhọ trên mặt.

"Sáng sớm nay mẹ đã bảo chị ta dậy nấu cơm, vậy mà chị ta cứ ru rú trong phòng không thèm hở răng lấy một tiếng, trong mắt chị ta căn bản chẳng coi mẹ là mẹ chồ..."

Lời Hứa Mai Hương còn chưa dứt, một bóng dáng cao lớn đã lao thẳng vào trong đám khói mù mịt.

"Tấn Nam!"

"Anh cả!"

"Trung đoàn trưởng Trình!"

Mọi người có mặt ở đó thấy Trình Tấn Nam dùng khăn mặt ướt bịt mũi lao vào đám khói thì đồng thanh hô lên kinh hãi.

"Tấn Nam là quân nhân, cậu ấy biết cách tự bảo vệ mình và cứu vợ Chí Bình ra." Triệu Phúc Tuyền nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

"Mọi người đừng đứng ngây ra đó nữa, mau múc nước tiếp tục dập lửa đi, chúng ta dập lửa chính là đang giúp Tấn Nam và vợ Chí Bình đấy."

Tiêu Vân Đóa dùng khăn gối bịt kín mũi và miệng định lao ra ngoài, thì trong làn khói đặc, cô đâm sầm vào vòng tay của Trình Tấn Nam đang xông vào cứu mình.

"Trung đoàn trưởng Trình!"

"Đồng chí Tiêu Vân Đóa, cô không sao chứ?"

"Tôi không sao, chỉ bị khói làm sặc vài cái thôi."

Xác nhận Tiêu Vân Đóa vẫn bình an vô sự, Trình Tấn Nam mới thật sự trút bỏ được gánh nặng trong lòng.

"Trung đoàn trưởng Trình, anh xông vào đây là để cứu tôi sao?"

Sự quan tâm của anh khiến trong lòng Tiêu Vân Đóa dâng lên một luồng ấm áp. Người đàn ông này quả không hổ danh là một quân nhân quang vinh.

"Để sau hãy cảm ơn, chúng ta mau rời khỏi đây đã."

Trình Tấn Nam nắm chặt lấy cổ tay Tiêu Vân Đóa, kéo cô sải bước chạy ra ngoài.

Câu trả lời của anh làm Tiêu Vân Đóa thấy hơi buồn cười. Cô đã nói là sẽ cảm ơn anh đâu cơ chứ? Đúng là người đàn ông tự luyến. Tiêu Vân Đóa nghĩ thầm như vậy, nhưng đôi chân vẫn vô thức rảo bước theo sát gót chân Trình Tấn Nam.

"Trung đoàn trưởng Trình, anh không sao chứ?"

Thấy Trình Tấn Nam chạy ra khỏi đám khói, Hứa Mai Hương vội vàng lao tới hỏi han đầy sốt sắng.

Phát hiện Trình Tấn Nam đang nắm chặt cổ tay Tiêu Vân Đóa, ánh mắt cô ta lập tức dời sang Tiêu Vân Đóa, lườm cô một cái đầy hằn học.

"Tiêu Vân Đóa, chị đúng là đồ sao chổi hại người."

Ngọn lửa vẫn chưa được dập tắt hoàn toàn, vậy mà Hứa Mai Hương đã công khai chỉ tay vào mũi Tiêu Vân Đóa mà mắng chửi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương