Rời Xa Cọng Giá Đỗ Ba Tấc, Theo Bước Chàng Quân Nhân

Chương 22

Trước Sau

break

Trước mặt bao nhiêu người, Tiêu Vân Đóa kiên nhẫn đáp lại: "Hứa Mai Hương, tốt nhất là cô nên nói cho rõ ràng, nếu không tôi sẽ không để yên cho cô đâu."

"Nếu không phải vì chị ham ăn lười làm, sáng nay không chịu dậy nấu cơm, thì nhà họ Hứa chúng ta làm sao mà bị cháy được?"

Rõ ràng là do bản thân cô ta sơ ý để củi đang cháy rơi ra ngoài lò gây hỏa hoạn, vậy mà Hứa Mai Hương vẫn vênh váo, ngang ngược chỉ trích Tiêu Vân Đóa trước đám đông.

"Chị chính là đồ hại người, cũng may Trung đoàn trưởng Trình kịp thời dẫn người đến khống chế đám cháy, nếu không Hứa Mai Hương tôi sẽ không tha cho..."

"Chát!"

Một tiếng tát giòn giã vang lên khắp sân nhà họ Hứa, tiếng la hét của Hứa Mai Hương đột ngột im bạt.

Trước mặt mọi người, Tiêu Vân Đóa giáng một cái tát trời giáng vào mặt Hứa Mai Hương, khiến đầu cô ta ngoẹo hẳn sang một bên.

"Hứa Mai Hương, tôi gả vào nhà họ Hứa ba năm, nấu cơm cho nhà các người suốt ba năm là để hầu hạ cô thành công chúa chắc? Muốn làm công chúa thì cũng phải có cái số công chúa đã. Bản thân mình vụng về, ngu si như heo làm cháy cả cái nhà này thì đừng có hòng mà ngậm máu phun người, đổ vấy lên đầu Tiêu Vân Đóa tôi."

Cái tát này khiến Hứa Mai Hương sững sờ, trừng mắt nhìn Tiêu Vân Đóa, trong lòng đầy uất hận nhưng không dám hé răng thêm lời nào.

Tiêu Vân Đóa thu tay lại, xoay người cúi chào Triệu Phúc Tuyền và mọi người.

"Chú Phúc Tuyền, thím Học Cầm, sáng nay cháu dậy thấy trong người hơi khó chịu nên ngủ thêm hai tiếng, không ngờ mẹ chồng và em chồng được cháu hầu hạ ba năm nay đến cả nấu cơm cũng không biết làm nữa. Hôm nay cảm ơn mọi người đã ra tay giúp đỡ, cháu xin thay mặt anh Chí Bình cảm ơn mọi người ạ."

Dù chỉ cần nhắc đến cái tên Hứa Chí Bình thôi cũng đủ khiến Tiêu Vân Đóa cảm thấy vô cùng buồn nôn, nhưng vào những lúc cần phải diễn kịch, cô vẫn làm rất tròn vai, không lơ là một chút nào.

"Mai Hương à, ngọn lửa nhà cháu vẫn chưa được dập tắt hoàn toàn đâu, bây giờ không phải lúc để truy cứu trách nhiệm, cháu đừng ở đây gây thêm phiền phức nữa."

"Hứa Mai Hương, nếu tôi nhớ không lầm thì hết mùa hè này cô cũng tròn hai mươi tuổi rồi đấy, sắp thành gái già đến nơi rồi mà chẳng hiểu chuyện chút nào."

"Hứa Mai Hương, chị dâu cô người không khỏe nên mới ở trong phòng nghỉ ngơi, trận hỏa hoạn này thì liên quan gì đến cô ấy? Vậy mà cô dám công khai mắng chị dâu mình là đồ hại người. Cũng nhờ chị dâu cô tính tình hiền lành nên mới chỉ tát cô một cái thôi đấy, chứ chuyện này mà rơi vào tay tôi, tôi phải vả cho cô rụng cái răng cửa để cô nhớ đời cái thói ăn nói xằng bậy."

So với một Hứa Mai Hương đầu bù tóc rối, gào thét như kẻ điên, thì một Tiêu Vân Đóa cúi người cảm ơn lại càng giống một nạn nhân hơn.

Chỉ bằng vài câu cảm kích của Tiêu Vân Đóa, hành động của Hứa Mai Hương lập tức khơi dậy sự phẫn nộ của đám đông. Nghe thấy tiếng chỉ trích vây quanh mình, Hứa Mai Hương sợ hãi rụt cổ lại, im bặt không dám ho he.

Tào Tú Nga đang tức nghẹn đến tận cổ, thấy tình cảnh này cũng vội vàng nuốt cục tức vào trong bụng.

Dưới sự chỉ huy của Trình Tấn Nam, sau hơn nửa giờ vật lộn, trận hỏa hoạn nhà họ Hứa cuối cùng cũng được dập tắt hoàn toàn.

Tuy ngọn lửa bùng lên khá dữ dội nhưng nhờ cứu chữa kịp thời, thứ duy nhất bị thiêu rụi chỉ là gian bếp thấp bé tồi tàn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương