Rời Xa Cọng Giá Đỗ Ba Tấc, Theo Bước Chàng Quân Nhân

Chương 27

Trước Sau

break

Tiêu Vân Đóa đã luyện tập quân thể quyền suốt cả ngày, ăn no uống đủ mới từ trong không gian bước ra.

Cô liếc nhìn hai mẹ con mặt mũi lấm lem đang ngồi trước cửa bếp, chẳng thèm để ý, tay cầm bộ quần áo thay giặt đi thẳng ra ngoài.

Thấy Tiêu Vân Đóa xách đồ sải bước đi ra, Hứa Mai Hương ngượng ngùng nghiến răng.

"Tiêu Vân Đóa, chị xách đồ đi đâu đấy? Lời tôi vừa nói chị không nghe thấy à?"

"Nghe thấy rồi, nhưng tôi không đói."

Tiêu Vân Đóa hơi chậm bước chân, nghiêng mặt nở một nụ cười lạnh lẽo với hai mẹ con họ.

"Chẳng phải vẫn có thể dọn dẹp bếp sạch sẽ đó sao?"

"Cơm tối này ai đói thì người nấy làm, không liên quan đến tôi."

Tiêu Vân Đóa quăng lại ba câu ngắn gọn cho hai mẹ con họ rồi thu hồi ánh mắt, bước ra khỏi nhà họ Hứa.

"Tiêu... Vân... Đóa!"

Hứa Mai Hương gào thét khản đặc cả giọng theo bóng lưng đã rời đi của Tiêu Vân Đóa, nhưng chẳng thể làm bước chân của cô chậm lại chút nào.

"Tiêu Vân Đóa, có giỏi thì chị đừng có vác mặt về nhà họ Hứa này nữa!"

Lời đe dọa của Hứa Mai Hương khiến Tiêu Vân Đóa cười lạnh trong lòng.

Đợi đến khi cô và Hứa Chí Bình ly hôn, sau này cho dù Hứa Chí Bình có dùng kiệu tám người khiêng mời cô, cô cũng sẽ không bao giờ bước chân vào cửa nhà họ Hứa nữa.

Nhưng trước đó, cô nhất định sẽ quậy cho hai mẹ con nhà này không một ngày nào được yên ổn.

"Mẹ, chị ta từ trưa qua đến giờ chưa ăn gì cả."

Sau khi đã nguôi giận, Hứa Mai Hương ra vẻ thần bí ghé sát vào người Tào Tú Nga.

"Con chỉ cần một bữa không ăn là đói đến phát hoảng, vậy mà chị ta bốn bữa không ăn vẫn không thấy đói, chắc chắn là… bị ma nhập rồi."

Hứa Mai Hương nói xong tự làm mình sợ, giữa mùa hè oi bức mà lại rùng mình một cái rõ mạnh.

"Mẹ, mẹ mau nghĩ cách đi chứ."

"Hai mẹ con mình phải đuổi con ma đó ra khỏi người Tiêu Vân Đóa, nếu không sau này nó sẽ bắt nạt hai mẹ con mình suốt thôi."

"Mẹ có muốn bị nó bắt nạt cả đời không?"

"Tất nhiên là không rồi, mẹ là mẹ chồng của nó, để nó bắt nạt suốt như vậy thì sau này ra đường còn ngẩng đầu nhìn ai được nữa."

Tào Tú Nga chau mày, ra vẻ đang suy tính.

Một lúc sau, bà ta kéo tay Hứa Mai Hương bàn bạc: "Mẹ nghe nói mấy thứ tà ma đều sợ đồ dơ bẩn, lát nữa hai mẹ con mình treo một thùng phân ở cửa phòng nó và thằng Chí Bình. Tiêu Vân Đóa đi về mở cửa, thùng phân đó sẽ đổ ụp lên người nó."

"Mẹ, liệu có được không?"

Hứa Mai Hương cảm thấy kế sách của Tào Tú Nga có chút không đáng tin.

"Nếu bị Tiêu Vân Đóa phát hiện, rồi chị ta đó phát điên lên thì phải làm sao?"

"Không thử sao biết có được hay không."

Tào Tú Nga đã hạ quyết tâm.

"Mẹ là mẹ chồng của nó, cho dù nó có phát hiện ra thì nó cũng chẳng dám đổ phân lên đầu mẹ đâu, con khỏi lo."

Tào Tú Nga ưỡn ngực, bày ra cái uy của mẹ chồng.

"Ủa, chẳng phải mẹ vừa mới bị con ma đó hắt một chậu nước tiểu vào mặt sao, chưa gì đã quên rồi à? Con còn nghe mùi đây này!"

Tào Tú Nga khó khăn lắm mới quên được chuyện đó, bị Hứa Mai Hương nhắc lại, những ký ức không vui lập tức ùa về.

"Oẹ..."

Tào Tú Nga nôn khan mấy tiếng, rồi tức giận lườm Hứa Mai Hương.

"Cái con nhỏ này, muốn chọc tức chết bà già này phải không?"

"Cơm tối nay mẹ không nấu nữa, gặm hai củ khoai lang sống cho xong chuyện."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương