"Anh Đông Văn, Trương Đông Văn! Anh đừng như vậy, em sẽ hận anh đấy!"
Trương Đông Văn!
Khi Trình Tư Mẫn kinh hãi gọi thẳng cả họ lẫn tên của cậu ta, Tiêu Vân Đóa cuối cùng cũng có chút ấn tượng về tên ngụy quân tử này.
Kiếp trước, Trình Tư Mẫn chính là đính hôn rồi kết hôn với người đàn ông này.
Tuy cô chưa từng gặp Trương Đông Văn trong đám cưới, nhưng nghe dân làng Phong Hương kể lại rằng chú rể là người trên huyện, cha mẹ đều làm trong cơ quan nhà nước. Lúc đó, đám con gái và các cô vợ trẻ trong thôn ai nấy đều ngưỡng mộ Trình Tư Mẫn tốt số, được gả vào gia đình cả hai vợ chồng đều là công nhân viên chức.
Nhìn cái thói bất chấp ý muốn của người ta để giở trò đồi bại thế này, thì tên đàn ông này chắc chắn chẳng phải hạng tử tế gì.
Sắc mặt Tiêu Vân Đóa trầm xuống, "xoạt" một tiếng, cô gạt phắt bụi lau trước mặt ra.
“Dừng tay!”
Tiêu Vân Đóa bước tới, nhanh chóng vươn tay tóm chặt lấy một cánh tay của Trương Đông Văn.
Trương Đông Văn đau đớn định thần lại, cậu ta đã bị Tiêu Vân Đóa kéo dậy và đẩy văng ra xa cả trượng.
"... Chị dâu nhà họ Hứa."
Nhìn rõ khuôn mặt của Tiêu Vân Đóa, Trình Tư Mẫn sững sờ một giây rồi lồm cồm bò dậy từ dưới đất, kinh hãi lao vào lòng Tiêu Vân Đóa.
"Đừng sợ đừng sợ, có chị ở đây rồi, cái tên chó chết này không dám làm gì em đâu."
Cảm nhận được cô bé đang run rẩy trong lòng mình, lòng trắc ẩn của Tiêu Vân Đóa trỗi dậy mạnh mẽ.
Cô vừa an ủi Trình Tư Mẫn đang hoảng loạn, vừa trừng mắt nhìn Trương Đông Văn.
"Cưỡng hiếp là phải ngồi tù mọt gọng đấy. Trình Tư Mẫn là người nhà quân nhân, xâm hại người nhà quân nhân, tôi thấy cậu muốn ăn kẹo đồng rồi."
Trương Đông Văn là một kẻ nhát gan, Tiêu Vân Đóa chỉ mới đe dọa hai câu đã khiến cậu ta bủn rủn chân tay, quỳ sụp xuống trước mặt Trình Tư Mẫn.
"Mẫn Mẫn, anh sai rồi. Vừa rồi anh bị quỷ ám nên mới làm chuyện đó với em, nhưng điều đó cũng chứng tỏ anh yêu em mà." Trương Đông Văn hối hận đến xanh ruột.
Cậu ta chỉ nghĩ đến việc cưỡng ép quan hệ với Trình Tư Mẫn, khiến cô ấy mất đi sự trong trắng để phải chấp nhận đính hôn, từ đó cậu ta sẽ được anh rể tương lai nâng đỡ, chứ chưa từng nghĩ đến việc kế hoạch có thể thất bại.
"Mẫn Mẫn, em tha lỗi cho anh một lần này thôi được không?"
Tiêu Vân Đóa hơi lo lắng liếc nhìn cô bé trong lòng mình.
Em gái của Trình Tấn Nam mới tròn mười sáu tuổi, cái tuổi trăng tròn mới biết yêu đương này rất dễ bị những lời ngon tiếng ngọt của mấy gã đàn ông tồi tệ phỉnh phờ.
Cái thằng Trương Đông Văn này mở miệng ra là toàn lời đường mật, nếu cô bé này mủi lòng thì hỏng bét.
"Trương Đông Văn, chúng ta chia tay đi."
Tiêu Vân Đóa còn đang cân nhắc xem nên nhắc nhở Trình Tư Mẫn thế nào, thì đã nghe thấy cô bé nghẹn ngào thốt lên lời chia tay.
Ôi! Cô bé này đầu óc vẫn còn tỉnh táo chán.
Tiêu Vân Đóa trút bỏ sự lo lắng, trong mắt hiện lên một tia tán thưởng.
"Mẫn Mẫn, em không được đối xử với anh như vậy." Trương Đông Văn lập tức thấy không cam lòng.
Cậu ta đã phải vắt óc viết hơn một trăm bức thư tình mới tán đổ được Trình Tư Mẫn, vậy mà còn chưa sơ múi được chút lợi lộc gì từ chỗ anh cả nhà họ Trình. Lúc này mà buông tay thì thật có lỗi với công sức thức đêm viết thư của cậu ta. Cho dù có muốn chia tay, cũng phải đợi cậu ta kiếm chác được chút đỉnh từ chỗ anh trai Trình Tư Mẫn cái đã.