Rời Xa Cọng Giá Đỗ Ba Tấc, Theo Bước Chàng Quân Nhân

Chương 37

Trước Sau

break

"Hứa Mai Hương, mắt nào của cô thấy tôi ra ngoài rồi?"

Tiêu Vân Đóa sáng sớm đã đóng chặt cửa sổ, trốn trong không gian học tập. Cuộc đối thoại giữa Trình Tấn Nam và Hứa Mai Hương lúc nãy cô đều nghe rõ mồn một.

"Trung đoàn trưởng Trình, Tư Mẫn thế nào rồi?"

Tiêu Vân Đóa lườm Hứa Mai Hương một cái rồi đi đến trước mặt Trình Tấn Nam, cất giọng quan tâm hỏi thăm tình hình của Trình Tư Mẫn.

Một cô gái mười sáu mười bảy tuổi dù có mạnh mẽ đến đâu, khi gặp phải chuyện như tối qua chắc chắn cũng sẽ bị ám ảnh một thời gian.

"Tối qua mẹ tôi ngủ cùng Tư Mẫn, bà bảo con bé gặp ác mộng cả đêm. Nhưng sáng nay tôi thấy tâm trạng con bé đã ổn định hơn rồi. Tư Mẫn không phải hạng người hay nghĩ quẩn, cứ để con bé có thời gian quên đi, rồi sẽ ổn thôi."

"Vậy thì tốt rồi." Tiêu Vân Đóa thở phào nhẹ nhõm.

"Đồng chí Tiêu Vân Đóa, cảm ơn cô tối qua đã kịp thời cứu Tư Mẫn. Đây là chút lòng thành của nhà họ Trình chúng tôi, mong cô đừng chê."

"Không chê, không chê đâu."

Trình Tấn Nam định đưa giỏ trứng cho Tiêu Vân Đóa thì Tào Tú Nga đột ngột từ sau lưng cô lao tới.

"Trung đoàn trưởng Trình, khách sáo quá."

Thấy trong giỏ có khoảng hai chục quả trứng gà, mắt Tào Tú Nga sáng rực lên, đôi tay bà ta vươn ra định chộp lấy giỏ trứng trước khi Tiêu Vân Đóa kịp phản ứng.

"Bà làm cái gì thế?"

Thời buổi này nhà nào cũng phải thắt lưng buộc bụng mà sống, trứng gà cực kỳ quý giá. Tiêu Vân Đóa vốn không định nhận quà cảm ơn của nhà họ Trình, nhưng cô lại càng không muốn để Tào Tú Nga được hưởng lợi.

Tiếng quát của Tiêu Vân Đóa khiến bàn tay đang vươn ra của Tào Tú Nga run lên một cái.

Chớp lấy khoảnh khắc Tào Tú Nga còn đang sững sờ, cô đã nhanh tay đón lấy chiếc giỏ tre từ tay Trình Tấn Nam.

"Người cứu Trình Tư Mẫn là tôi, nhà họ Trình muốn cảm ơn, tặng quà cũng là tặng cho tôi, ở đây có liên quan gì đến bà mà bà xía vào."

Trước mặt Trình Tấn Nam, Tiêu Vân Đóa chẳng thèm giả vờ lấy một chút.

Dù sao hôm ấy cô cũng đã hắt thẳng chén trà vào mặt Tào Tú Nga ngay trước mắt anh, người đàn ông này sớm đã biết cô là hạng người gì rồi.

"Mày nói cái gì thế hả! Tiêu Vân Đóa, mày đừng quên mày là con dâu nhà họ Hứa này. Quà cảm ơn nhà họ Trình đưa cho mày cũng là đưa cho nhà họ Hứa, mau đưa trứng đây cho tao, để tao mang vào phòng cất đi."

Thấy giỏ trứng gà đã rơi vào tay Tiêu Vân Đóa, Tào Tú Nga vừa tức vừa cuống, chìa tay ra định cướp lấy.

"Nằm mơ đi!"

Tiêu Vân Đóa một tay xách giỏ, tay kia dùng sức gạt phắt cánh tay của Tào Tú Nga ra.

Tào Tú Nga bị cô gạt mạnh đến mức lảo đảo lùi lại một bước dài.

"Tôi gả vào nhà họ Hứa chứ không phải bán thân làm nô tì cho nhà này. Đồ thuộc về tôi, nếu không có sự cho phép của tôi, nhà họ Hứa các người đừng hòng đụng vào!"

"Mẹ, mẹ có sao không?" Hứa Mai Hương đỡ lấy Tào Tú Nga, vờ vịt hỏi han một câu rồi giận dữ chỉ tay vào Tiêu Vân Đóa: "Tiêu Vân Đóa, trong mắt chị còn có người mẹ chồng này không hả?"

"Trung đoàn trưởng Trình, anh nhìn cho kỹ đi, Tiêu Vân Đóa chính là hạng đàn bà hung ác, không biết kính trọng bề trên."

"Đồng chí Hứa Mai Hương, từ lúc tôi xách giỏ trứng này bước vào cửa nhà họ Hứa đến giờ, cô đã gọi đồng chí Tiêu Vân Đóa lấy một tiếng “chị dâu” chưa? Thím Hứa đây đã bao giờ dành cho đồng chí Tiêu Vân Đóa một ánh mắt hiền từ chưa? Cô chất vấn đồng chí Tiêu trong mắt có mẹ chồng hay không, vậy trong mắt các người đã bao giờ coi cô ấy là con dâu, là chị dâu chưa?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương