Rời Xa Cọng Giá Đỗ Ba Tấc, Theo Bước Chàng Quân Nhân

Chương 38

Trước Sau

break

"Tôi..."

Câu hỏi của Trình Tấn Nam khiến Hứa Mai Hương cứng họng.

Dưới khí thế áp đảo của Trình Tấn Nam, Tào Tú Nga nhất thời cũng chẳng biết đáp lại thế nào.

Hai mẹ con cứ thế ngây người đứng nhìn Trình Tấn Nam.

"Trung đoàn trưởng Trình, cảm ơn anh."

Giọng nói của Tiêu Vân Đóa đột nhiên thoáng qua một tia nghẹn ngào khó nhận ra.

Câu nói vừa rồi của Trình Tấn Nam đã chạm đến trái tim cô, nói trúng nỗi chua xót và uất ức mà cô phải gánh chịu suốt kiếp trước.

"Không có gì."

Trình Tấn Nam là quân nhân, sự nhạy bén giúp anh nhận ra cảm xúc của Tiêu Vân Đóa lúc này đang dao động.

"Đồng chí Tiêu, tôi có vài lời muốn nói riêng với cô, được không?"

"Tất nhiên là được."

Tiêu Vân Đóa cứ ngỡ Trình Tấn Nam muốn hỏi thăm thêm về chuyện tối qua, nên sảng khoái đồng ý ngay.

Trình Tấn Nam xoay người đi ra ngoài, cô xách giỏ trứng sải bước theo sau.

"Mẹ, mẹ nhìn kìa, cái con tiện nhân Tiêu Vân Đóa đó lại đang quyến rũ Trung đoàn trưởng Trình đấy."

Thấy Tiêu Vân Đóa đi theo Trình Tấn Nam, lòng Hứa Mai Hương bứt rứt như bị mèo cào, muốn đi theo nhưng lại sợ bị Tiêu Vân Đóa bẻ tay.

Cái ông thợ thiến lợn nắn xương thô bạo quá, hôm qua lúc nắn khớp cô ta đau đến mức cảm giác như hồn lìa khỏi xác, cái trải nghiệm đau đớn ấy cô ta không muốn nếm lại lần thứ hai.

"Mẹ, mẹ mau nghĩ cách đi chứ."

"Cuống cái gì."

Lúc này Tào Tú Nga lại bình tĩnh đến lạ thường.

"Tiêu Vân Đóa là phụ nữ đã có chồng, Trình Tấn Nam là quân nhân, cậu ta không đời nào bất chấp tiền đồ mà lăng nhăng với nó đâu. Hai ông bà nhà họ Trình cũng chẳng bao giờ cho phép con trai họ làm bậy. Tiêu Vân Đóa tối qua chẳng phải đã cứu Trình Tư Mẫn sao, có lẽ họ chỉ đang nói chuyện đó thôi."

Nghe Tào Tú Nga nói vậy, Hứa Mai Hương tuy bớt giận nhưng trong lòng vẫn hậm hực.

Cô ta dùng sức đá mạnh vào cánh cửa gỗ đã cũ kỹ mấy chục năm bên cạnh, cánh cửa bị đá trúng kêu kẽo kẹt, lung lay như sắp rụng.

Trình Tấn Nam và Tiêu Vân Đóa đứng đối diện nhau dưới gốc cây hoa quế cạnh nhà họ Hứa.

"Đồng chí Tiêu Vân Đóa, cô vẫn ổn chứ?"

Gương mặt Trình Tấn Nam tuy vẫn cương nghị, lạnh lùng, nhưng trong giọng nói lại thoáng hiện một chút quan tâm.

Tiêu Vân Đóa ngẩn người trước câu hỏi của anh.

"Tôi không sao, để anh phải xem trò cười rồi."

Tiêu Vân Đóa ngước mắt nhìn Trình Tấn Nam - người cao hơn cô cả một cái đầu. Nói chuyện được mấy câu, cô đã cảm thấy mỏi cổ.

Người đàn ông này cao thật đấy. Cô cao một mét sáu mươi hai, vậy mà anh cao hơn cô hẳn một cái đầu, chắc chắn phải từ một mét tám mươi bảy trở lên.

"Trung đoàn trưởng Trình, có phải Tư Mẫn hay thẹn thùng nên có chỗ nào giấu anh không? Anh muốn hỏi tôi về tình hình cụ thể giữa con bé và Trương Đông Văn sao? Tôi chỉ biết cậu ta là chủ tịch hội học sinh trường Trung học số 2, nhà ở số 188 phố Đông, huyện lỵ, đã viết cho Tư Mẫn hơn trăm bức thư tình, con bé bị những lời đường mật của cậu ta lừa gạt."

"Những chuyện đó tôi đều biết cả, Tư Mẫn tối qua đã khai báo rành mạch rồi."

"Vậy anh gọi tôi ra đây có việc gì?"

Tiêu Vân Đóa ngạc nhiên nhìn anh.

"Tôi... tôi thấy tâm trạng cô không được tốt, sợ cô ở nhà lại xảy ra cãi vã với mẹ con thím Hứa."

Một Trung đoàn trưởng Trình vốn luôn bình tĩnh trước mọi việc, đột nhiên cảm thấy lưỡi mình như bị líu lại.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương