Rời Xa Cọng Giá Đỗ Ba Tấc, Theo Bước Chàng Quân Nhân

Chương 8

Trước Sau

break

"Mẹ, Tiêu Vân Đóa phá hỏng mối hôn sự tốt của con, nói con là tiện nhân, là sao chổi, hu hu hu..."

"Phụt!" Tiêu Vân Đóa khẽ cười một tiếng, lạnh lùng nhìn Hứa Mai Hương đang kéo tay Tào Tú Nga mách lẻo, ánh mắt không hề sợ hãi.

Hứa Mai Hương ngẩn người, Tiêu Vân Đóa đột nhiên bật cười khiến cô ta có chút không hiểu đầu cua tai nheo gì cả.

"Tiêu Vân Đóa, chị cười cái gì?"

"Cô đã tự thừa nhận mình là sao chổi, là tiện nhân rồi, một người đàn ông ưu tú như Trung đoàn trưởng Trình không để mắt đến cô cũng là chuyện bình thường."

Lúc này Hứa Mai Hương mới ngộ ra.

"Tiêu Vân Đóa, chị dám mắng tôi, cái đồ tiện nhân này!"

Hứa Mai Hương buông cánh tay Tào Tú Nga ra, tức tối lao về phía Tiêu Vân Đóa.

"Hôm nay tôi phải xé nát cái miệng chị mới được."

Tiêu Vân Đóa tóm chặt lấy bàn tay đang vươn tới trước mặt, không hề do dự tung một cú đá thẳng vào đầu gối Hứa Mai Hương.

Hứa Mai Hương thét lên một tiếng thảm thiết, "bịch" một cái quỳ sụp xuống trước mặt Tiêu Vân Đóa.

Nhìn Hứa Mai Hương đang ôm gối khóc lóc om sòm, trong lòng Tiêu Vân Đóa lại một lần nữa cảm thán hai chiêu mà Trình Tấn Nam dạy thật quá hữu dụng.

"Hứa Mai Hương, cô mắng tôi là tiện nhân, vậy anh trai cô cưới một đứa tiện nhân như tôi, chẳng phải anh ta còn không bằng cả tiện nhân sao?"

"Mẹ, mẹ nghe Tiêu Vân Đóa nói cái gì kìa."

Hứa Mai Hương quay đầu lại, đôi mắt đẫm lệ nhìn Tào Tú Nga.

"Anh trai con là sinh viên đại học duy nhất của thôn Phong Hương chúng ta, Tiêu Vân Đóa lấy được anh ấy là nhờ tổ tiên nhà họ Tiêu tích đức, chị ta không biết ơn thì thôi, lại còn dám mắng anh trai con không bằng cả tiện nhân."

"Người nên biết ơn là nhà họ Hứa các người mới đúng." Tiêu Vân Đóa cười lạnh một tiếng.

Lời của Hứa Mai Hương khiến cô thấy nực cười đến cực điểm.

"Cha mất sớm, năm đó mấy mẹ con các người nghèo đến mức bữa đói bữa no, nếu không nhờ nhà họ Tiêu chúng tôi năm nào cũng tiếp tế, thì mấy mẹ con các người đã chết đói từ lâu rồi, Hứa Chí Bình làm gì còn mạng mà thi đại học."

Cha Tiêu và cha Hứa thời trẻ từng đi lính, cùng ra chiến trường đánh giặc, tình cảm giữa hai người vô cùng sâu đậm.

Sau khi cha Hứa qua đời, cha Tiêu không quên tình chiến hữu, năm nào vào lúc giáp hạt cũng thắt lưng buộc bụng mang lương thực sang tiếp tế cho nhà họ Hứa.

Tiêu Vân Đóa càng nghĩ càng thấy kiếp trước mình sống quá nhu nhược.

Hứa Chí Bình sau khi tốt nghiệp đại học nghe theo sự sắp xếp của người lớn hai nhà mà cưới cô, chẳng qua là vì lo sợ những người thạo tin quanh vùng bàn ra tán vào, mắng nhà họ Hứa là kẻ vong ơn phụ nghĩa, làm ảnh hưởng đến tiền đồ rộng mở của anh ta.

Còn Tào Tú Nga sắp xếp cho con trai cưới cô, từ đầu đến cuối cũng chỉ vì danh tiếng của nhà họ Hứa và tương lai của Hứa Chí Bình.

Cặp mẹ con này chưa từng thật lòng đón nhận cô, vậy mà cô lại ôm ấp mộng tưởng, vui vẻ hớn hở gả vào nhà họ Hứa. Ngay cả khi bị hành hạ, cô cũng nhẫn nhục chịu đựng không dám nói với cha mẹ mình, để rồi bị cả nhà này vắt kiệt giá trị lợi dụng, hành hạ đến chết.

"Tiêu Vân Đóa, bây giờ chị đã là con dâu nhà họ Hứa, vậy mà chị toàn nói giúp cho nhà họ Tiêu, trong mắt chị còn có nhà họ Hứa này nữa không hả?"

"Cô tưởng nhà họ Hứa các người là cái ổ vàng ổ bạc chắc, tôi đâu có thèm vào làm con dâu nhà các người."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương