Tiêu Vân Đóa ngắt lời Hứa Mai Hương, giọng nói tràn đầy sự chán ghét đối với nhà họ Hứa.
Kiếp trước, sau khi Trình Tấn Nam và Hứa Mai Hương xem mắt xong, Hứa Chí Bình liền bế đứa bé Hứa An Khang còn đỏ hỏn về thôn Phong Hương. Tính toán ngày giờ thì chỉ trong vòng hai ba ngày tới, Hứa Chí Bình sẽ trở về.
Tiêu Vân Đóa hít một hơi thật sâu, trong lòng đã hạ quyết tâm.
Đợi Hứa Chí Bình về, cô sẽ đề nghị ly hôn.
"Tiêu Vân Đóa, lời nói khoác lác thì ai mà chẳng nói được."
Hứa Mai Hương nhìn Tiêu Vân Đóa bằng ánh mắt đầy mỉa mai, trong lòng đinh ninh Tiêu Vân Đóa chỉ đang nói cho sướng miệng nhất thời chứ tuyệt đối không đời nào dám ly hôn với Hứa Chí Bình.
Anh trai cô ta không chỉ là sinh viên đại học duy nhất của thôn Phong Hương, mà còn là nhân viên của Đội địa chất Tấn An, học vấn cao, ngoại hình ưu tú, lại có công ăn việc làm ổn định.
Những cô gái muốn gả cho anh trai cô ta có khi xếp hàng dài quanh thôn cũng không hết. Còn Tiêu Vân Đóa, ngoài việc có sức khỏe và biết làm việc ra thì chẳng được tích sự gì, làm sao cô nỡ ly hôn với anh trai cô ta cho được.
"Nếu chị có bản lĩnh, đợi anh trai tôi về, chị có giỏi thì ly hôn đi..."
"Hứa Mai Hương, con im miệng ngay cho mẹ."
Tào Tú Nga đột ngột lên tiếng quát mắng Hứa Mai Hương.
"Người xưa có câu thà phá một ngôi chùa còn hơn hủy một cuộc hôn nhân, cái con bé này sao lại xúi giục chị dâu ly hôn với anh trai con hả?"
"Chị dâu con nói không sai, cha con mất sớm, năm đó nếu không có nhà họ Tiêu tiếp tế thì chúng ta đã sớm chết đói rồi, anh trai con cũng chẳng còn mạng mà thi đại học, càng không có cửa vào Đội địa chất Tấn An làm việc."
Tào Tú Nga lập tức thay đổi sắc mặt, cười hì hì trấn an Tiêu Vân Đóa.
"Vân Đóa à, Mai Hương nó còn trẻ chưa hiểu chuyện, nó nói bậy nói bạ, con là chị dâu đừng chấp nhặt với nó."
"Hết mùa hè này là Hứa Mai Hương cũng hai mươi tuổi rồi nhỉ? Hai mươi tuổi rồi mà còn chưa hiểu chuyện, tôi thấy đầu óc cô ta chắc chắn có vấn đề, bà nên sớm đưa cô ta đi bệnh viện mà khám đi."
Vừa đấm vừa xoa, lúc mày - tao chửi bới, lúc mẹ - con nhỏ giọng, kiếp trước Tào Tú Nga thường dùng chiêu này với Tiêu Vân Đóa và cô rất dễ mắc bẫy. Nhưng tiếc thay, Tiêu Vân Đóa của hiện tại đã chết một lần nên không còn dính bẫy cái trò đó của bà ta nữa.
Lúc này, bụng cô truyền đến từng cơn sôi sùng sục vì đói. Tiêu Vân Đóa lười chẳng buồn đôi co với hai mẹ con họ thêm nữa, cô xoay người đi ra ngoài.
Kiếp trước khi Trình Tấn Nam đến nhà họ Hứa xem mắt, để đón tiếp anh, trời vừa hửng sáng cô đã dậy giết gà mổ cá, bận rộn từ sáng đến trưa chưa được một ngụm nước vào bụng. Trùng sinh đúng vào thời điểm này, cô sớm đã đói đến mức dán cả bụng vào lưng rồi.
Nồi canh gà trong bếp chắc đã hầm xong, nếu Trình Tấn Nam đã đi rồi, thì nồi canh đó để cô tẩm bổ cho bản thân là vừa đẹp.
"Mẹ, con đâu có nói sai, mẹ quát con làm gì?"
Sau khi Tiêu Vân Đóa rời khỏi nhà chính, Hứa Mai Hương ấm ức giậm chân với Tào Tú Nga.
"Anh con thi đỗ đại học, được vào Đội địa chất Tấn An làm việc là vì anh con tốt số, liên quan gì đến nhà họ Tiêu. Tại sao mẹ lại giúp chị ta nói chuyện, rốt cuộc con là con gái ruột của mẹ hay chị ta mới là con gái mẹ?"