Sau Khi Sống Lại Ta Làm Mĩ Nhân Của Kẻ Thù

Chương 17: Liệu có hối hận?

Trước Sau

break

Ngự thư phòng vừa là nơi làm việc trang nghiêm, vừa là không gian đặc thù dành riêng cho Hoàng đế. Nơi này phảng phất mùi trầm hương quý giá quyện lẫn mùi thơm nồng đượm của mực tàu và sách giấy. Sơn Ngọc chẳng lạ lẫm gì với nó.

Đầu nàng cúi thấp, bước theo Ngụy Cát đi vào bên trong. Vừa nãy ngay trước lối vào, nàng đã thấy Hồ thượng thư bị hai thị vệ đè xuống đánh đòn, thảm không thể tả. Ngụy Cát vừa đi vừa giải thích với nàng:

“Mỹ nhân đừng sợ, Hồ thượng thư hôm qua ở nhà trốn trực đêm, bị Hoàng thượng đi tuần tra bắt gặp vắng mặt, giờ Hoàng thượng chỉ phạt răn đe ngài ấy thôi.”

Sơn Ngọc: “…”

Đúng là tác phong của Lý Phục Viêm. Đường đường là quan viên tam phẩm lại bị thị vệ đánh công khai giữa ban ngày ban mặt như thế, hắn chẳng nể nang mặt mũi lẫn bộ xương già của Hồ thượng thư tí nào.

Lý Phục Viêm ngồi sau án thư, tay cầm bút phê duyệt tấu chương. Thấy nàng đã đến, hắn còn chẳng thèm ngẩng đầu nhìn lên, chỉ buông một câu: "Trong lúc Ngụy Cát chuẩn bị bàn giấy cho nàng. Đến đây mài mực giúp trẫm."

Sơn Ngọc bước tới bên cạnh bàn, tay cầm thỏi mực đen bóng, bắt đầu mài nhẹ nhàng trên nghiên đá Đoan Khê. Động tác của nàng uyển chuyển, nhịp điệu đều đặn để mực không bị văng ra xung quanh. Lý Phục Viêm đang tập trung phê duyệt, bỗng nhiên liếc nhìn bàn tay thoăn thoắt của nàng, tùy ý hỏi: “Nàng mài mực thuần thục nhỉ?”

Sơn Ngọc cười gượng đáp: “Vâng, là do gần đây thiếp luyện chữ nhiều, không phải lúc nào Liên Trúc cũng ở bên cạnh mài mực cho thiếp được…”

Ngụy Cát nhanh chóng sắp xếp xong xuôi bàn giấy cho nàng, chỉ cách án thư của hoàng đế vài bước chân. Sơn Ngọc mài mực xong thì quy củ ngồi xuống bàn giấy, đã thấy trên bàn để sẵn một cuốn Thiên Tự Văn. Ngụy Cát tươi cười nói:

“Lăng mỹ nhân, hoàng thượng muốn người dùng cuốn thơ tứ ngôn này để luyện chữ.”

“Ta biết rồi.”

Sơn Ngọc gật đầu, cầm lấy bút lông bắt đầu viết.  

Lý Phục Viêm phê duyệt tấu chương được nửa canh giờ liền dừng lại, hắn lười biếng dựa lưng vào ghế, ánh mắt phượng khẽ nheo lại, lặng lẽ quan sát dáng vẻ vật lộn của nữ tử kia với trang giấy.

Nàng viết rất chậm, mỗi nét chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, dường như dồn nén lắm mới viết ra được một con chữ. Tay nàng cầm bút quá cao, cổ tay thỉnh thoảng lại khẽ xoay theo một phương hướng không hề quen thuộc với phản xạ của cơ thể. Đây là điệu bộ nên có của một người đang tập tành viết chữ chăng?

Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một độ cong nhẹ. Lý Phục Viêm đứng dậy, bước từng bước tiến về phía nàng.

Trước khi Sơn Ngọc kịp nhận ra, bóng đen cao lớn của nam nhân đã bao trùm lấy nàng từ phía sau. Lý Phục Viêm cúi người xuống, hoàn toàn bao bọc nàng trong lồng ngực rắn chắc của hắn. Một tay hắn chống xuống mặt bàn, tay còn lại vươn ra nắm lấy cổ tay đang gượng gạo viết chữ kia.

Mùi hương long diên hồ như cũng bao chùm lên cơ thể nàng, giọng nói trầm thấp của hắn cất lên, ngay sát bên tai:

"Sao lại cầm bút thiếu tự nhiên như vậy, để trẫm chỉ cho nàng."

Bàn tay to lớn của hắn ôm trọn lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, điều chỉnh lại thế cầm bút của nàng, rồi cứ thế tay nàng bị ép buộc phải xuôi theo sự điều khiển của hắn, viết nắn nót từng nét chữ trên mặt giấy trắng tinh. Khoảng cách quá sát, Sơn Ngọc cảm giác như lưng mình đang tựa hẳn vào lồng ngực cứng rắn của hắn.

Trái tim nàng đập loạn xạ, sự tiếp xúc này đối với nàng mà nói quá mức quái dị, nàng cảm thấy không được tự nhiên. Sơn Ngọc phải tự niệm chú ngữ trong đầu rằng bản thân nàng đang đóng vai Lăng Ngọc, hiện tại nàng đang là phi tần của Lý Phục Viêm, chuyện gần gũi này là hết sức bình thường.

Nhưng dường như chẳng có tác dụng gì mấy, cảm giác ngột ngạt và sợ hãi gia tăng, Sơn Ngọc vô thức nhích ra khỏi vòng tay hắn. Nàng lùi khỏi người hắn, cấp bách nói:

"Hoàng thượng... thần thiếp tự cầm bút viết được rồi, thần thiếp không dám làm phiền hoàng thượng phê duyệt tấu chương.”

Thấy nàng muốn trốn, Lý Phục Viêm càng không muốn tha cho nàng, hắn với tay ra ôm lấy eo nàng, kéo nàng về lại vị trí cũ. Hồ như khoảng cách giữa hai người còn khăng khít chặt chẽ hơn cả vừa nãy.

Lần này Sơn Ngọc hoảng hốt thật sự, nàng giật mình theo bản năng đẩy người rời khỏi lồng ngực Lý Phục Viêm, vội vàng lùi về phía đằng sau.  

Rầm!

Lưng Sơn Ngọc đập mạnh vào tường kệ sách phía sau lưng. Cú va chạm mạnh khiến kệ sách rung chuyển, vài đồ vật trên kệ rớt lộp bộp xuống nền nhà.

Không khí trong Ngự thư phòng chợt ngưng đọng. Sơn Ngọc bối rối cúi đầu nhìn những đồ vật vừa rơi xuống, hi vọng không làm hỏng đồ vật quý hiếm trân bảo nào của hoàng đế. Cũng may, chỉ có vài cuốn sách và vài dụng cụ thư pháp lăn lóc trên sàn.

“Hoàng thượng thứ lỗi, là thần thiếp vụng về…”

Lập tức, Sơn Ngọc cúi người xuống nhặt đồ, muốn cất chúng về lại kệ sách. Bỗng nhiên, một thứ đồ quen thuộc đập vào mắt nàng… Một chiếc trấn chỉ* làm bằng gỗ tử đàn, bề mặt được khắc tỉa những tán lá trúc vô cùng tinh tế tỉ mỉ.

Đồng tử trong đôi mắt nàng co lại, hơi thở gián đoạn.

Nàng nhận ra chiếc trấn chỉ này! Đây chính là món quà năm xưa chính tay nàng đã khắc và tặng cho Lý Phục Viêm để cảm ơn hắn đã từng giúp nàng thoát khỏi con lợn rừng ở bãi săn. Không ngờ sau từng ấy năm, hắn vẫn để món đồ này ở bên mình.

Lý Phục Viêm thong thả bước tới, cúi người nhặt chiếc trấn chỉ bằng gỗ lên, cẩn thận vuốt ve từng nét chạm khắc trên bề mặt gỗ.

"Trấn chỉ này... Hoàng thượng rất thích nó sao?" Sơn Ngọc cố gắng giữ giọng điệu bản thân không run rẩy, giả vờ dò hỏi. Mặc dù trấn chỉ bằng gỗ tử đàn là loại quý giá hiếm có, nhưng thường người ta vẫn chuộng trấn chỉ bằng đá quý hay ngọc thạch hơn.

Lý Phục Viêm rũ mắt nhìn xuống đồ vật trong tay, giọng nói không thể hiện quá nhiều cảm xúc:

"Chỉ là giữ làm kỷ niệm... bởi người tặng nó cho trẫm đã chết rồi. Trẫm giữ nó lại để tự nhắc nhở bản thân về một kẻ ngu ngốc, năm xưa không chịu đi theo trẫm.”

Hắn xoay người, nhìn thẳng vào mắt Sơn Ngọc.

"Nàng nói xem, nếu kẻ đó biết kết cục đối đầu với trẫm là cái chết, liệu khi sống lại hắn có hối hận mà lựa chọn khác đi không?”  

Sơn Ngọc sững sờ. Hóa ra, trong suốt hai năm qua, hắn vẫn chứa đầy oán khí chuyện năm xưa nàng không về dưới trướng hắn mà lại đi theo Thái tử.

Đúng là trước khi nàng hoàn toàn về phe của Thái tử, mối quan hệ giữa hai người không hề tồi tệ. Nhưng lựa chọn cũng đã lựa chọn rồi, đấu đá sứt đầu mẻ trán cũng đã làm rồi, nàng đã vong mạng trong tay thuộc hạ hắn. Lý Phục Viêm việc gì phải oán hận một kẻ đã chết như nàng?

"Hoàng thượng anh minh như vậy, thần thiếp nghĩ... nếu người đó sống lại, nhất định sẽ hối hận…" Nàng cúi đầu, che đi thứ cảm xúc lạnh lẽo tận sâu trong đáy lòng.

Lý Phục Viêm cười nhạt, đặt trấn chỉ trở lại vị trí cũ trên kệ sách:

"Nàng nói năng hay thật đấy. Ước gì năm xưa, thái độ của người này đối với trẫm bằng một phần nàng đối với trẫm bây giờ. Trẫm chắc chắn sẽ không bạc đãi hắn.”

Hắn trở lại vẻ điềm nhiên thường ngày, bước về chỗ án thư, vẫy tay gọi nàng: “Nào, tiếp tục thôi, chúng ta không thể lười biếng đâu.”

Nén giấu cơn sóng ngầm trong lòng, Sơn Ngọc nở một nụ cười mà nàng cho là nụ cười tiêu chuẩn của một phi tần, bước dần về phía hắn.

*Trấn chỉ: hay còn gọi là chặn giấy, dùng để cố định giấy Tuyên chỉ khi vẽ tranh thủy mặc hoặc viết thư pháp

break
Trước Sau

Báo lỗi chương