Buổi tối, Sơn Ngọc có chút khó ngủ, nàng đành trông đèn đọc sách. Nhưng tâm trí chẳng thể tập trung nổi…
Lý Phục Viêm muốn biết nàng có hối hận khi đi theo Thái tử không ư?
Nhưng nàng có lựa chọn sao? Nàng làm sao có thể đứng về phía hắn được.
Trình Húc, cha của nàng là Trung thư lệnh, cũng là gia chủ của Trình gia. Ông có một thê tử, hai người thiếp. Vị chính thê đẻ ra một trai một gái, con gái đầu là Trình Châu, con trai thứ hai là Trình Tử Sâm.
Mẹ của nàng là thị thiếp thứ hai của ông. Vào năm ông được triệu về kinh thành nhậm chức, lúc ấy thân thể mẹ nàng nặng nề vì mang thai, Trình Húc đành để hai mẹ con nàng ở lại vùng quê, còn lại toàn bộ gia quyến đều theo ông ấy lên kinh thành.
Mẹ nàng tên là Du Lan, một người phụ nữ hiền lành dịu dàng. Lúc sinh ra nàng, chẳng hiểu nghĩ gì mà bà lại báo về kinh thành là sinh được con trai, còn đặt cho nàng cái tên Sơn Ngọc. Sau này Du Lan nói với nàng, việc để nàng giả làm con trai là vì muốn tốt cho nàng, chỉ có thế mới làm cho Trình Húc để ý, đón hai mẹ con về kinh thành.
Thế nhưng, phải đến năm mười tuổi, Trình Húc mới cho người đến đón hai mẹ con nàng. Mười năm đầu cuộc đời nàng, Trình Húc chẳng để tâm mấy, hay nói chính xác hơn là ông ấy đã lãng quên hai mẹ con nàng, ngay cả tiền bạc chăm lo cũng chẳng gửi về, người hầu thi nhau bỏ đi, Du Lan phải dắt nàng về nhà mẹ đẻ của bà để sinh sống.
Tuy thế, Du Lan vẫn không muốn nàng trở lại thân phận nữ nhi, hoặc là đâm lao thì phải theo lao, nàng vẫn mặc nam phục dành cho bé trai và bắt đầu đi học.
Mới năm tuổi nàng đã nhận hết mặt chữ, thích đọc sách, bảy tuổi đã học thuộc làu Tam Tự Kinh. Vài năm sau đã biết phân tích hàm ý và ẩn dụ trong sách. Đối đáp với phu tử lưu loát và mạch lạc khiến cho phu tử khen gợi không ngớt.
Phu tử biết nàng là nhi tử của Trình Húc, cảm thấy không nên để nàng phí hoài tài năng ở nơi này, liền viết thư gửi cho cha nàng. Phu tử khen nàng có tiền đồ, mong cha nàng chú ý bồi dưỡng đứa con này. Trình Húc lúc đó mới thực sự quay lại Châu Sơn đón hai mẹ con nàng.
Về kinh thành, nàng mới biết lý do tại sao Trình Húc bắt đầu quan tâm đến hai mẹ con nàng. Hóa ra là do đích tử Trình Tử Sâm của ông bùn loãng không thể trát nổi tường, cả ngày lười biếng chỉ biết ăn chơi đàn đúm. Ông ta cần một đứa con trai giỏi giang thông tuệ hơn người để kéo dài vinh quang của Trình gia.
Trình Húc dốc sức bồi dưỡng nàng, đi kèm với sự đe dọa rằng nếu nàng không thành tài thì ông ta sẽ đuổi cổ hai mẹ con nàng ra khỏi Trình gia.
Ở Trình gia, Trình phu nhân cùng Trình Tử Sâm đều ghét bỏ nàng. Chỉ có Trình Châu thì ngược lại. Nàng ấy hòa ái, dịu dàng, thấu tình đạt lý, đối xử với nàng có sự bao dung của một người tỷ tỷ.
Mỗi lần nàng bướng bỉnh hoặc chống đối cha, bị phạt cấm cửa nhịn đói, Trình Châu thường lén lút mang đồ ăn đến cho nàng, nàng ấy xoa đầu nàng, thở dài nói: “Cha thật là… Tử Sâm thì càn quấy không ai cản, còn đối với đệ thì nghiêm khắc quá đáng. Vất vả cho đệ rồi!”
Sau này nàng mới biết, Trình Húc vô cùng trọng nam khinh nữ, Trình Phu nhân cũng hùa theo trượng phu, đối với nhi nữ rất nghiêm khắc nhưng đối với nhi tử thì nuông chiều. Trình Tử Sâm là sản phẩm do chính tay bọn họ tạo ra, vì quá được cưng chiều nên ngay cả tỷ tỷ ruột Trình Châu, Trình Tử Sâm cũng chẳng coi ra cái gì. Còn nàng, vị thứ đệ này, ngay từ lần đầu gặp mặt, thái độ lễ phép ngoan ngoãn khác hẳn một trời một vực với Tử Sâm, khiến cho Trình Châu vô cùng thiện cảm.
Bảo sao mẹ nàng cứ nhất quyết bắt nàng giả làm con trai. Nếu là con gái, đối với một người trọng nam khinh nữ như Trình Húc, không biết xảy ra chuyện gì tồi tệ hơn nữa.
Đến năm nàng mười lăm tuổi, mẹ nàng mất vì bạo bệnh, rốt cuộc, bà chẳng đợi được đến ngày nàng có tên trên bảng vàng để mà hưởng phúc.
Du Lan chết, Sơn Ngọc như bị rút cạn đi một nửa sinh mệnh. Nàng vừa đau buồn, vừa cảm thấy cuộc đời này chẳng còn nghĩa lý gì nữa. Nàng giả trai, nàng liều mạng học hành đều là vì nàng muốn mẹ nàng tự hào về mình. Bà đi rồi, nàng còn phải bó ngực, uống thuốc để vỡ giọng, ngày ngày phấn đấu vì cái gì?
Đêm đó, trong gian phòng tối om không thắp đèn, Sơn Ngọc gom tất cả những cuốn sách trong phòng quăng hết vào chậu đồng rực lửa, nhìn từng dòng chữ trên trang sách bị ngọn lửa hung tợn liếm lấy, hóa thành tro bụi. Nàng đã phát điên rồi, thậm chí còn tự tay xé đi lớp vải bó ngực chật chội, nàng muốn giải phóng tất cả mọi thứ…
Điên cuồng một hồi, phát tiết một hồi, nàng lại nghẹn ngào ôm mặt bật khóc. Nàng muốn rời khỏi Trình gia, đi đâu cũng được, miễn là rời khỏi nơi lạnh lẽo này.
Khi nàng tiếp tục ném những cuốn sách còn xót lại trong phòng vào chậu đồng, khi ngọn lửa bùng lên dữ dội nhất, một bàn tay mềm mại nhưng kiên quyết bất ngờ chộp lấy cổ tay nàng, ngăn cản nàng.
Trình Châu đứng đó, toàn thân ướt sũng vì nước mưa. Nàng ấy không hề trách mắng hay hoảng sợ khi nhìn thấy bộ dạng nữ nhi của nàng. Trình Châu chỉ lặng lẽ ôm chầm lấy Sơn Ngọc, xót xa kéo người muội muội đang run rẩy vào lòng.
“Sơn Ngọc, đệ… muội điên rồi sao?!”
Trình Châu ôm chặt lấy nàng, giọng nói run run nhưng chan chứa nỗi đau vô hạn:
“Muội đang làm gì đây hả? Muội có biết nhị di nương kì vọng muội thành công như thế nào không? Có biết bà ấy đã liều lĩnh tất cả để đổi lấy cơ hội này cho muội không? Nếu hôm nay muội đốt sạch những thứ này, chấp nhận trở về với thân phận nữ nhân, muội có biết muội sẽ bị cha đối xử như thế nào không? Muội nghĩ muội có thể bình an rời khỏi Trình gia sau tất cả chuyện này ư? Sơn Ngọc, muội đừng có mơ được yên ổn rời đi! Hơn nữa, muội như thế này, nhị di nương ở dưới suối vàng sao có thể nhắm mắt?”
Sơn Ngọc gục đầu vào vai Trình Châu, nước mắt tuôn trào xối xả:
“Không phải đâu tỷ tỷ, chỉ là… muội đau quá… muội không biết mình phải sống vì cái gì nữa…”
Trình Châu ôm nàng, khẽ vuốt ve mái tóc xơ xác của nàng, dịu dàng khuyên nhủ từng câu từng chữ:
“Sao lại không biết sống vì cái gì, cho dù di nương không còn, chẳng phải muội vẫn còn chính bản thân muội đó sao? Còn cả ta nữa... Muội đã tốn biết bao công sức để đi tới ngày hôm nay, chẳng lẽ lại tự tay chôn vùi tất cả. Tuy ta không thể thay thế được nhị di nương, nhưng ta hứa, ta sẽ luôn ở bên cạnh muội, mãi mãi bảo vệ bí mật này cho muội. Hãy bước tiếp con đường này, bước lên bảng vàng, ít nhất muội cũng sẽ thoát khỏi sự kìm kẹp của cha, sau này cũng có thể tự đứng vững bằng chính bản lĩnh của chính muội, không cần phụ thuộc vào ai.”
Những lời nói của Trình Châu đã dập tắt ngọn lửa tuyệt vọng trong lòng Sơn Ngọc, ghép lại một nửa mảnh vỡ sinh mệnh cho nàng.
Vài năm sau, Trình Húc quyết định đầu quân cho phe Thái tử và để Trình Châu trở thành Thái tử phi. Trước ngày xuất giá, Trình Châu nắm lấy tay nàng, nước mắt rơi như mưa:
“Ngọc nhi, ta bị cha ép gả cho Thái tử rồi, cha nói nếu ta không gả, ông ấy sẽ giết chết Cố Lang… Ta buông bỏ rồi, cũng suy nghĩ kĩ rồi. Ta không thể chống lại số phận của chính mình như muội, ta cũng không yêu thái tử, nhưng ta sẽ cố gắng hết sức trở thành thái tử phi mẫu mực, nếu suôn sẻ sau này ta có thể trở thành hoàng hậu, có thể làm chỗ dựa vững vàng cho muội, giúp muội che giấu bí mật này cả đời, để muội sống cuộc đời tự do tự tại.”
Trình Húc biết mối quan hệ giữa nàng và Trình Châu vô cùng tốt đẹp. Trình Châu đã gả cho Thái tử, nàng không thể không dốc hết tâm can phụng sự Thái tử.
Từ khoảnh khắc đó, nàng đã lựa chọn trở thành người của Thái tử thay vì đi theo Lý Phục Viêm, bởi nàng không dám tưởng tượng nếu Thái tử thua cuộc, Trình Châu sẽ nhận kết cục gì.
Sơn Ngọc không trung thành với Thái tử hay Trình gia, nàng đơn giản chỉ muốn bảo vệ Trình Châu mà thôi.