Sơn Ngọc nghiêng về phía Thái tử, thay Thái tử bày mưu tính kế, đắc tội với không biết bao nhiêu người, trong đó có cả Lý Phục Viêm.
Thái tử được hoàng đế đào tạo làm trữ quân từ sớm, không phải người không có năng lực, không phải người không có có tâm cơ. Thái tử muốn học theo cách cai trị nhân từ của hoàng đế để lấy lòng hoàng đế. Đáng tiếc, vào những năm cuối đời, hoàng đế vẫn đủ tỉnh táo rằng việc trị quốc quá khoan dung đã dẫn đến hệ lụy quốc khố trống rỗng, quan lại thiếu kỉ luật, thi nhau tham ô. Triều đình kết bè kéo cánh, quan lại địa phương còn dung túng cho địa chủ cường hào cướp bóc ruộng đất của dân, trốn thuế triều đình.
Đối với nhiều công thần cùng mình vào sinh ra tử trên chiến trường, bọn họ phạm tội, thay vì ban chết, hình phạt nặng nhất của hoàng đế cũng chỉ là giáng chức về quê, lưu đày, thậm chí ông còn cho bọn họ lập công chuộc tội.
Hoàng đế nhận ra, vào thời đại của người trị vì kế tiếp, sự cai trị khoan dung của ông không còn phù hợp nữa. Ông đã ra tay xử tử Trác Vưu. Thái tử không hề nhạy bén nhận ra sự biến chuyển tâm lí này của hoàng đế, còn dám nghe theo lời nịnh nọt của một số thuộc cấp, làm ra những chuyện hoang đường.
Một lần, Thái tử gọi nàng vào thư phòng, đưa cho nàng một bản danh sách dài dằng dặc.
"Điện hạ, đây là gì?" Sơn Ngọc nhíu mày hỏi.
Thái tử mỉm cười, vẻ mặt có chút né tránh:
"Đều là những nhân tài mà ta định đề bạt vào các vị trí đang khuyết ở bộ hộ và bộ hình. Ngươi bây giờ đang làm việc bên bộ lại, xem qua rồi tìm cách hợp thức hóa hồ sơ cho họ."
Sơn Ngọc càng lật xem, sắc mặt nàng càng tái đi. Những cái tên này toàn là con em thương gia giàu có hoặc thuộc họ hàng thân thích của các quan lại thế gia ở địa phương, bọn họ không hề có thành tích đặc biệt nào, ngược lại còn có mấy người danh tiếng không tốt nữa.
"Nhân tài?" Sơn Ngọc hỏi ngược lại Thái tử với vẻ mặt không thể tin được. “Những người này không thể giúp ích được gì cho ngài đâu, xin điện hạ hãy suy nghĩ lại.”
“Sao lại không giúp ích được, Đông Cung trong đợt cứu trợ nạn đói phía nam vừa rồi vì chi nhiều tiền quá mà hao hụt, chính họ bù đắp lại đấy.”
Giọng nàng run lên vì giận dữ:
"Ngài cho bọn họ mua chức tước để bù đắp thiếu hụt tiền bạc của Đông Cung sao? Tại sao điện hạ lại làm thế? Ngài có biết nếu chuyện này bại lộ, không những thanh danh của Đông cung sẽ bị hủy hoại mà ngay cả địa vị của ngài cũng khó lòng giữ vững không? Nếu không có tiền thì vừa rồi trước mặt thánh thượng người đừng có mà tung ra khoản tiền lớn như vậy để thể hiện chứ?”
Lý Trường đập bàn đứng dậy, gầm lên:
"Đông cung này cần rất nhiều tiền để duy trì! Nuôi binh, nuôi mật thám, lo lót nhiều chỗ cho người của chúng ta ở trong triều đình... tất cả đều cần tiền! Phụ hoàng thì ngày càng khắt khe, ta không làm thế này thì lấy gì để đấu với mấy lão đệ! Chẳng lẽ tụi nó góp tiền cứu trợ, Đông cung không góp sao? Thế thì thể diện Thái tử của ta ở đâu?”
"Nhưng đây là mua bán quan chức! Thánh thượng coi trọng nhân tài, ngài ấy mà phát hiện ra thì…” Sơn Ngọc khó xử thốt lên.
“Ta cũng chỉ bảo ngươi cho họ vào những vị trí kém quan trọng, chức quan nhỏ từ cửu phẩm tới lục phẩm thì ai thèm để ý, phụ hoàng sẽ không để ý đến mấy chức quan nhỏ này đâu. Việc này vốn là việc trong tầm tay của bộ lại.” Lý Trường dịu giọng dỗ dành Sơn Ngọc.
Đêm đó, nàng và thái tử đã bất đồng quan điểm sâu sắc. Không phải là nàng chưa từng bày tỏ khuyên răn, nhưng căn bản Lý Trường nghe không lọt tai, còn cho rằng nàng quá trầm trọng hóa vấn đề.
Sơn Ngọc không muốn làm việc này. Nhưng nàng và thái tử là châu chấu trên cùng một sợi dây, nàng có lựa chọn sao?
Sơn Ngọc thở dài một tiếng. Kiếp trước, nàng sống như một bóng ma trong lớp áo nam nhi, trái tim vụn vỡ vì phải lựa chọn giữa lương tâm và lòng phò tá mù quáng. Kết cục bị Lý Phục Viêm cho người giết chết, phải chăng lại giống như một sự giải thoát?
Hơn hai năm đã trôi qua, nàng chỉ nghe ngóng được vài chuyện cũ vụn vặt vào năm ấy. Sau khi thái tử bị phế, nhiều phe cánh của thái tử bị chính hoàng đế trừng phạt vì liên can, nhẹ thì bãi chức, nặng thì giam cầm lưu đày. Chắc chắn kẻ đứng đằng sau giật dây khiến cho người của Thái tử lần lượt rớt đài, chính là Lý Phục Viêm.
Trình Húc cũng nằm trong số đó, ông bị giam giữ trong hình bộ, chẳng bao lâu sau, ông ta u uất sinh bệnh qua đời ngay trong ngục. Trình gia bị tịch biên gia sản, nhiều người quyết định bỏ về quê cũ là Châu Sơn sinh sống, trong đó có cả Trình Tử Sâm và Trình Phu nhân.
Trình Châu là Thái tử phi, bị giam lỏng cùng với phế Thái tử. Vì để chặt đứt phe cánh của Thái tử, cũng để cho Thái tử đảng không thể nhen nhóm trở lại, hoàng đế đã giấu nơi giam giữ phế thái tử. Người ta chỉ biết rằng gia quyến của thái tử bị giam giữ ở nơi nào đó trong hoàng cung này.
Trình gia suy tàn, Sơn Ngọc chẳng muốn quan tâm Trình gia cho lắm, những năm tháng làm nam nhi, nàng đã dốc hết sức lực cống hiến cho bọn họ rồi. Người duy nhất nàng quan tâm là Trình Châu, ruốt cuộc tỷ tỷ của nàng còn sống hay đã chết, và nàng ấy đang ở đâu trong chốn hoàng cung này?