Thập Niên 70: Bé Con Làm Giàu Nhờ Hệ Thống Thất Đức!

Chương 28

Trước Sau

break
"Không đúng, mẹ, chúng ta phải làm rõ lại chuyện này."

Lưu Thúy Hoa khoanh tay, hơi ngẩng đầu. Bà muốn xem Lâm Phấn Tiến có thể nói ra được cái gì.

Lâm Phấn Tiến vừa đi vừa sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu: "Mẹ nói mẹ gửi thư cho con, nhưng con không nhận được. Chuyện chia nhà con không biết, chuyện cha mất con cũng không hay. Ba năm qua, ngoài thư của Hồng Lan ra, con hoàn toàn không biết gì về chuyện trong nhà cả."

Lưu Thúy Hoa cười khẩy: "Thế thì phải hỏi cô vợ quý hóa mà anh nhất quyết đòi cưới cho bằng được kia kìa."

Đang ngồi im như chim cút, Vương Hồng Lan nghe thấy Lưu Thúy Hoa nhắc đến mình thì hai tay siết chặt vạt áo. Cô ta không biết phải đối phó thế nào, trong tình cảnh này chỉ còn cách giả ngu. Cô ta ngẩng đầu lên nhìn Lâm Phấn Tiến bằng ánh mắt vô tội, nước mắt chưa rơi mà lời đã nghẹn ngào: "Phấn Tiến, em thật sự không biết gì cả. Mẹ đã đuổi em ra khỏi nhà, em biết làm sao được chuyện nhà bà ấy."

Nhìn thấy bộ dạng này của vợ, Lâm Phấn Tiến thấy nhói lòng. Lãnh đạo từng nói phải thương vợ, tất cả là tại anh ta không chăm lo tốt cho gia đình.

Thấy vẻ mặt xót xa của con trai, Lưu Thúy Hoa đảo mắt trắng dã. Bà thật sự nghi ngờ hồi xưa mình bế nhầm con, sao lại sinh ra đứa con đần độn thế này không biết. Thượng Tiến cũng thương vợ, cũng quấn quýt, nhưng chẳng bao giờ hồ đồ không phân rõ trắng đen như anh nó.

Bà nắm lấy tay Thiết Chùy đứng dậy, không muốn quản chuyện nhà này nữa. Ánh mắt bà dừng lại trên người Tiểu Hoa, bà thở dài rồi tuôn ra một tràng.

"Cô còn mặt mũi mà bảo tôi đuổi cô à? Nếu không phải cô định ra tay với Thiết Chùy thì tôi có đuổi cô đi không? Cô lười biếng cũng thôi, gây chuyện cũng thôi, nhưng riêng chuyện với Thiết Chùy, lẽ ra lúc đó tôi nên báo công an bắt cô mới đúng."

Càng nói càng hăng, Lưu Thúy Hoa vung tay tát Lâm Phấn Tiến thêm cái nữa, rồi lôi anh ta đến trước mặt mấy đứa nhỏ.

"Đây là cháu gái anh. Hai năm trước con bé mới ba tuổi, bé tí hon chẳng biết gì, thế mà vợ anh dám dùng kẹo lừa nó lên núi, vứt nó ở Đại Thanh Sơn rồi bỏ về. Đại Thanh Sơn là chỗ nào anh còn không biết sao? Nó nhỏ như thế, nếu không tìm thấy kịp thời thì nó đã...”

Thiết Chùy chớp chớp mắt, bà nội đang nói mình đấy à? Chắc chắn không phải rồi, cô bé làm gì ngu đến mức bị một viên kẹo lừa lên núi cơ chứ.

Lưu Thúy Hoa xoay người nhìn về phía Tiểu Hoa: "Còn đây là con gái anh, năm nay mới mười tuổi. Anh nhìn đôi bàn tay nó xem, chai sạn còn nhiều hơn cả cái thân già này. Đám trẻ bằng tuổi nó trong làng đều đi học cả rồi, còn nó thì ngày ngày phải trông em, giặt giũ nấu cơm, lại còn phải giúp vợ anh đi làm kiếm điểm công nữa. Quần áo trên người ngắn cũn ngủn, đều là mẹ phải giúp nó sửa lại đấy. Bây giờ, vợ anh vì muốn sinh con trai mà còn định đem nó đi cho nhà người ta làm dâu nuôi từ bé."

Cuối cùng, Lưu Thúy Hoa chỉ tay về phía Vương Hồng Lan: "Vợ anh đấy, từ lúc chia nhà chẳng làm cái gì cả, suốt ngày chỉ biết sai bảo Tiểu Hoa. Nói thật lòng, tôi cứ tưởng Tiểu Hoa là người ở của cô ta không bằng."

Lưu Thúy Hoa nói xong thì ôm ngực thở hổn hển. Những năm qua bà thật sự chịu đủ rồi, nếu không phải đã chia nhà thì chắc bà bị tức chết mất. Tiểu Hoa thấy vậy lặng lẽ vào bếp bưng một bát nước ra. Lưu Thúy Hoa đón lấy uống cạn một hơi, cơn giận mới dịu đi đôi chút.

"Tất cả những gì tôi nói đều là thật, anh không tin thì cứ đi hỏi bất cứ ai trong làng."

Đầu óc Lâm Phấn Tiến hoàn toàn đình trệ. Những gì mẹ nói khác xa hoàn toàn với lời Vương Hồng Lan kể. Vương Hồng Lan nói với anh ta rằng mẹ ngày nào cũng ép cô ta làm việc, ghét bỏ Tiểu Hoa, lại còn vắt kiệt tiền anh ta gửi về để nuôi gia đình em trai. Cô ta kể mình ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, ngủ không đủ giấc, làm việc còn cực hơn trâu ngựa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương