Anh ta quay sang nhìn Vương Hồng Lan. Quần áo cô ta chỉnh tề, không một miếng vá. Ngón tay tuy không trắng trẻo nhưng chẳng có vết chai sạn nào. So với hai đứa con gái, trông cô ta chẳng giống người cùng một nhà chút nào.
Vương Hồng Lan cắn chặt môi, trong lòng không ngừng nguyền rủa Lưu Thúy Hoa bao đồng. Năm đó sao người chết không phải là mụ già lắm chuyện này chứ, nếu là ông Lâm ở đây, ông ấy tuyệt đối sẽ không can thiệp nhiều như vậy. Không còn cách nào khác, cô ta chỉ biết khóc, cố tìm lý do.
"Phấn Tiến, không phải như thế đâu." Cô ta đi tới kéo tay Lâm Phấn Tiến: "Em chỉ vì quá muốn sinh cho anh một đứa con trai nối dõi tông đường nên mới bị ma xui quỷ khiến, em không cố ý đâu."
Lâm Phấn Tiến rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, một bên là người vợ đầu ấp tay gối, một bên là người mẹ đã nuôi mình khôn lớn. Anh ta biết Hồng Lan chắc chắn có lỗi, nhưng tất cả cũng tại anh ta. Nhìn cái bộ dạng đó, Lưu Thúy Hoa biết ngay đồ ngốc này lại bắt đầu dao động rồi.
“Nếu anh không thay vợ thì giải ngũ về quê mà làm ruộng đi.”
Lưu Thúy Hoa chưa nói hết ý, cái loại ngốc nghếch thế này, đừng nói là phục vụ nhân dân, không làm vướng chân nhân dân đã là tốt lắm rồi.
Lâm Phấn Tiến gãi đầu: "Mẹ, con giải ngũ rồi."
Anh ta cũng đã hơn ba mươi, năng lực không mấy nổi bật, công trạng cũng chẳng có gì nhiều. Giải ngũ chỉ nhận được một khoản tiền thôi, không giống những người cấp bậc cao được sắp xếp công việc, anh ta cũng chỉ có thể về làm ruộng.
Lưu Thúy Hoa gật đầu: "Tiền trong tay anh đừng có đưa cho vợ nữa. Mấy năm nay anh gửi về chắc cũng không ít, nhưng tôi đoán trong túi cô ta chẳng còn lại bao nhiêu đâu."
Thấy ánh mắt ngơ ngác của Lâm Phấn Tiến, Lưu Thúy Hoa lại thấy bực mình, "chát" một cái lại tặng anh ta thêm một tát: "Tiền của cô ta chắc là đem về tuồn cho nhà ngoại hết rồi. Chỗ tiền của anh thì giữ lấy mà nuôi hai chị em Tiểu Hoa, Tiểu Thảo cho tốt. Đừng có lúc nào cũng nghĩ đến chuyện sinh con trai, có thì sinh, cái loại đó mà cầu xin được chắc? Nhớ cho Tiểu Hoa đi học, sẵn tiện đổi cho nó cái tên nào hay hay vào.”
Cái tên Tiểu Hoa, Tiểu Thảo nghe tùy tiện quá mức. Thấy anh ta vẫn chưa thông suốt, Lưu Thúy Hoa cao giọng: "Lâm Phấn Tiến, hồi xưa tôi dạy anh thế nào?"
Lâm Phấn Tiến theo phản xạ đứng thẳng người, chào kiểu quân đội rồi dõng dạc trả lời: "Con trai con gái đều như nhau, phải đối xử công bằng ạ!"
Lưu Thúy Hoa gật đầu, dù sao cũng chia nhà rồi, bà không tiện quản quá nhiều. Chủ yếu là vì Lâm Phấn Tiến đã về, chắc Vương Hồng Lan sẽ phải biết điều mà làm người cho tử tế. Bà cúi xuống bế Thiết Chùy lên, dặn dò Tiểu Hoa.
"Tiểu Hoa này, nếu cha cháu mà có u mê thì nhớ sang tìm bà nội, biết chưa?"
Tiểu Hoa ngoan ngoãn gật đầu. Con bé đã nghe thấy hết rồi, bà nội bảo con bé được đi học, con bé cũng muốn đi lắm. Cha về rồi, chắc là ngày tháng sau này sẽ tốt lên thôi.
Đối với những tiếng cãi vã truyền lại từ phía sau, Lưu Thúy Hoa coi như không nghe thấy, cứ thế bế Thiết Chùy về nhà.
"Ngoan ngoãn chơi ở trong sân nhé."
Đặt Thiết Chùy vào trong vườn rau cho con bé nghịch đất, Lưu Thúy Hoa vội vàng đi xách nước giặt quần áo. Thiết Chùy nhìn bà nội bận rộn, xoa xoa bắp chân rồi ngồi phịch xuống vườn rau, dùng tay bới đất.
"Hệ Thống, sao mi không thu mua đất nhỉ?" Phải mà thu mua đất thì tốt biết mấy, bới một cái là được một đống.
Hệ thống: [...]
[Vật phẩm thu mua đều cần có giá trị nghiên cứu. Qua quét hệ thống, giá trị nghiên cứu của đất quá thấp.]
Thiết Chùy nửa hiểu nửa không, Hệ thống cái gì cũng tốt, mỗi tội chẳng biết nói tiếng người.
Hệ thống: [...]
"Sao đất lại không có giá trị chứ? Đất có thể trồng rau, trồng lương thực, lại còn có thể trát tường làm nhà, đất có tác dụng lớn lắm đấy."