[Khóa định đối tượng nhiệm vụ: Lâm Kiều Kiều, 5 tuổi.]
[Đinh! Hệ thống thu thập kỳ quái thất đức đã ràng buộc thành công.]
[Hoàn thành nhiệm vụ tân thủ: thu nhập quần đùi của Lưu Thúy Hoa để mở khóa thêm nhiều chức năng.]
Thiết Chùy đang lấm lem bùn đất giật nảy mình, ai đang nói thế? Con bé nhìn quanh quất chẳng thấy ai ngoài bà nội, lại tiếp tục chú ý vào đống bùn, lẩm bẩm: "Chắc là nghe nhầm rồi."
Phơi đồ xong, Lưu Thúy Hoa xách con bé đang nghịch bùn đến bên chậu nước rửa sạch tay, sau đó hắt nước vào vườn rau trong sân.
"Đừng nghịch đất nữa, bà dắt đi lên núi tìm nấm."
Thiết Chùy lập tức xách giỏ nhỏ, lon ton chạy theo: "Bà ơi, nấm hầm gà!!" Con bé vừa nói vừa hít hà nước miếng.
Lưu Thúy Hoa úp cái mũ rơm lên đầu nó, gắt gỏng: "Ăn ăn ăn, để bà hầm mày luôn cho rồi."
Thiết Chùy cúi đầu nhìn cánh tay trắng trẻo mập mạp của mình, nước dãi chảy ròng ròng, ngẩng lên mong đợi: "Dạ, cũng được ạ!"
Lưu Thúy Hoa dở khóc dở cười: "Đúng là đồ thiếu dây thần kinh."
Thôn Lưu Gia nằm tựa lưng vào núi Đại Thanh, nhưng dân làng thường chỉ hoạt động ở rìa ngoài, nghe nói sâu trong rừng có nhiều thú dữ. Giờ đây ai cũng có cơm ăn, chẳng ai dại gì vào rừng sâu mạo hiểm. Mấy năm trước có người liều lĩnh đi vào, đến tận bây giờ vẫn chưa thấy trở ra.
"Đừng có chạy xa, chỗ nào có đánh dấu là không được đến, trong đó có mèo rừng bắt trẻ con đấy biết chưa?" Đến chân núi, Lưu Thúy Hoa không yên tâm dặn dò.
Thiết Chùy ngoan ngoãn gật đầu. Nấm thường ẩn dưới gốc cây, khi tìm phải lật lá khô lên. Thiết Chùy ngồi xổm gần bà nội, dùng tay bới lá. Một lát sau con bé phát hiện một cây nấm chân chim lớn, liền bứt lấy ngửi ngửi: "Cái này trông quen quen, chắc là ăn được."
Khoảng hai tiếng sau, Lưu Thúy Hoa nhìn vào giỏ, thấy đã đủ ăn hai bữa: "Thiết Chùy, chuẩn bị về thôi con."
Thiết Chùy ở đằng xa lập tức đáp lời: "Con tới đây." Con bé đưa giỏ tre nhỏ của mình cho bà nội: "Bà nhìn này!"
Lưu Thúy Hoa nhìn qua, bên trong toàn là nấm "nằm ván"... Nhìn vẻ mặt chờ đợi được khen của cháu nội, bà cắn răn khen một câu: "Giỏi lắm."
(Chú thích: Nấm nằm ván - ý chỉ nấm độc, ăn vào là nằm quan tài)
"Nhưng mà, mấy cái này không ăn được, tay không được cho vào mồm nghe chưa. Ăn vào là phải khiêng lên núi đó."
Thiết Chùy nghe khen thì mãn nguyện: "Dạ vâng."
Lưu Thúy Hoa cầm lấy giỏ, nhặt hết nấm độc vứt đi rồi mới dắt tay Thiết Chùy về nhà. Về đến nhà, rửa tay sạch sẽ, bà bắt đầu làm nấm và chuẩn bị cơm trưa. Thiết Chùy nằm trên giường đất còn gọi là kháng, vắt vẻo chân sáo, lật xem mấy cuốn truyện tranh không hiểu chữ mà vẫn thấy ngon lành.