[Vui lòng hoàn thành nhiệm vụ tân thủ: "Thu thập" quần đùi của Lưu Thúy Hoa.]
Tiếng nói lại vang lên. Bạch Liên đưa tay ôm Thiết Chùy vào lòng: "Ngoan, ngủ với mẹ nhé?"
Thiết Chùy ngẩng đầu hỏi: "Mẹ ơi, Lưu Thúy Hoa là ai ạ?"
Bạch Liên ngáp một cái: "Lưu Thúy Hoa là bà nội con."
Bà nội? Thu thập quần đùi của bà nội để làm gì? Chẳng lẽ cái quần đùi đó là bảo bối? Nhìn cha mẹ đã ngủ say, Thiết Chùy rón rén đi ra ngoài. Giữa sân, Thiết Chùy ngửa cổ nhìn cái quần đùi hoa to tướng đang bay phất phơ dưới nắng, rơi vào trầm tư.
Cũng chẳng có gì đặc biệt cả, con bé xòe ngón tay đếm, trên đó có tận sáu cái miếng vá. Nhìn trái ngó phải, đó chỉ là một cái quần đùi rách bình thường, chẳng giống bảo bối tí nào. Nó ngáp một cái, định quay vào ngủ tiếp. Đúng lúc này, gió bỗng to hơn, cái quần đùi hoa từ trên giá phơi bay xuống, ụp thẳng vào mặt con bé.
Khi Thiết Chùy đưa tay định gỡ cái quần ra, con bé kinh hãi nhận ra cái quần đùi bỗng nhiên biến mất tiêu!!! Ngẩng đầu lên nhìn, giá phơi vốn treo quần giờ trống không, dưới đất cũng chẳng thấy đâu.
[Nhiệm vụ hoàn thành, nhận được thuộc tính hiếm: Điểm thông minh x1, thông minh hiện tại: 79. Thưởng 3 viên kẹo trái cây.]
Cùng với âm thanh vang lên là một màn hình ánh sáng hiện ra trước mắt, trên đó có bốn chữ lớn "Đang khởi động".
Thiết Chùy chẳng hiểu mấy cái chữ đó, nó chỉ quan tâm đến kẹo trái cây mà tiếng nói kia nhắc tới. Nhìn ba viên kẹo bỗng dưng xuất hiện trong lòng bàn tay, lớp vỏ giấy đủ màu phản chiếu ánh nắng lấp lánh, Thiết Chùy hiểu ra rồi: Quần đùi rách của bà nội đổi được kẹo!!
Con bé chạy vào bếp bê một cái ghế ra, kiễng chân hết cỡ giật luôn cái quần đùi của mẹ xuống, cầm trên tay đầy mong đợi. Không gian im phăng phắc, chẳng có tiếng động nào. Chẳng lẽ... cái đầu nhỏ thông minh của Thiết Chùy lóe lên một ý nghĩ, nó đội luôn cái quần đùi lên đầu.
Mãi không thấy phản ứng gì, con bé hậm hực vứt cái quần xuống, ngoáy mũi rồi búng một cái vào màn hình ánh sáng: "Hừ!"
[Khởi động hoàn tất, phát hiện vật chủ có chỉ số thông minh quá thấp, mở chế độ dành cho trẻ nhỏ.]