[Nhận phần thưởng: Một con lợn. Để hợp thức hóa nguồn gốc, lợn đã được thả tại núi Đại Thanh, đến nơi để mở khóa.]
[Nhận danh hiệu: Hiệp sĩ Quần đùi. Khi sử dụng: Dũng cảm +10, Sức mạnh +10, thời gian 10 phút, hồi chiêu 10 ngày.]
[Nhiệm vụ còn lại: Thu thập tất thối của Vương Hồng Lan để mở khóa thêm chức năng.]
Một chuỗi âm thanh trong đầu khiến Thiết Chùy nghe mà choáng váng, thế tóm lại lợn đâu? Ngẩng đầu nhìn màn hình, nội dung đã biến thành hình một con lợn đang nằm trên núi. Gì chứ, còn phải tự đi lấy à? Con bé lẩm bẩm: "Đúng là cái đồ Sê Thống vô dụng."
Hệ thống:... Thôi! không chấp đứa IQ thấp.
Vừa về đến cổng nhà, con bé đã nghe thấy tiếng thét vang dội của bà nội: "Thất đức quá! Đứa thất đức nào trộm sạch quần đùi nhà tôi rồi?"
Lưu Thúy Hoa đứng bên giá phơi, nhìn ba cái giá trống trơn mà không tin nổi vào mắt mình. Tim Thiết Chùy đánh thót một cái, thôi xong... Con bé thấp thỏm đi vào, cười nịnh: "Bà nội."
Lưu Thúy Hoa không tài nào hiểu nổi kẻ dở hơi nào lại đi trộm quần đùi, nhìn cánh cửa phòng mở toang, bà có linh cảm chẳng lành. Bà dắt Thiết Chùy chạy vào phòng, đóng cửa lại, đẩy cái bàn ra. Thấy cái hộp sắt dưới gầm bàn vẫn còn nguyên vẹn, bà run rẩy mở ra. May quá, tiền vẫn còn.
Cất mọi thứ về chỗ cũ, nhìn cái tủ quần áo lộn xộn, bà lại thấy trời sập. Chẳng lẽ đúng như bà nghĩ? Lưu Thúy Hoa lục tung cả tủ, mọi thứ đều không thiếu, duy chỉ có quần đùi là không còn cái nào.
Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa. Lưu Thúy Hoa đang bốc hỏa, hầm hầm ra mở cửa. Đứng ngoài là ông lão họ Lưu đã góa vợ nhiều năm. Ông ta cầm một sợi dây buộc tóc hoa, thầm nghĩ bà Thúy Hoa đeo cái này chắc chắn sẽ đẹp lắm. Thấy cửa mở, ông cười hớn hở như hoa cúc nở rộ: "Thúy Hoa..."
Vừa thấy ông ta, Lưu Thúy Hoa càng cáu: "Ông đến làm gì?"
Lưu lão đầu và Lưu Thúy Hoa lớn lên cùng nhau, người trong thôn vốn đều nghĩ họ sẽ thành một đôi, nhưng Lưu Thúy Hoa lại vừa mắt ông già họ Lâm ở làng bên. Nhà ông Lâm hồi đó nghèo rớt mồng tơi, anh em một đống, quần còn phải thay nhau mặc. Nhưng ngặt nỗi ông Lâm đẹp trai quá, nhìn cái mặt đó thôi là bà Thúy Hoa đã ăn thêm được hai bát cơm rồi. Không dạm hỏi, không sính lễ, ông Lâm đi ở rể. Chỉ tiếc ông Lâm hồi trẻ làm lụng vất vả quá nên sức khỏe yếu, đã mất cách đây hai năm.
Thấy ông Lâm mất, Lưu lão đầu bắt đầu lấy lòng Lưu Thúy Hoa. Theo lời ông ta thì "một người mất vợ, một người mất chồng, trời sinh một cặp". Lưu lão đầu cười hì hì đưa sợi dây buộc tóc sang, Lưu Thúy Hoa vừa nhìn thấy hoa văn đó là cả người thấy không ổn rồi. Cái hoa văn này giống hệt miếng vá trên quần đùi bà!
Lưu lão đầu thấy bà ngẩn người thì càng đắc chí. Quả nhiên thanh niên nói đúng, muốn cưới vợ là phải tặng quà. Nhìn biểu cảm ngày càng "biến thái" của ông ta, Lưu Thúy Hoa càng khẳng định phán đoán của mình là đúng. Bà lẳng lặng vớ lấy cái chổi sau cánh cửa, quật túi bụi xuống.
"Hay lắm, tôi biết ngay lão không phải hạng người tốt lành gì mà, đến quần đùi cũng trộm thì có còn là người không hả?"
"Đồ cái lão già vừa xấu vừa xa, nghĩ cũng đừng hòng!"
"Mấy chục năm trước tôi đã không thèm lão, bây giờ còn lâu nhé!"
"Phi! Đánh chết cái đồ không biết xấu hổ này!"
Lưu lão đầu ngơ ngác, quần đùi gì cơ? Ông chỉ tặng quà thôi mà sao thành trộm đồ rồi? Thấy bà Thúy Hoa càng đánh càng hăng, ông chỉ còn nước chạy thục mạng: "Quần đùi gì? Tôi có trộm đồ đâu!"
Lưu Thúy Hoa đang cơn lôi đình: "Đánh chết lão già mặt dày nhà ông!"
Lưu lão đầu: Đúng là cái nồi to tổ chảng, biết thế chẳng ham rẻ mua đồ hạ giá, giờ biết kêu oan với ai. Bị đánh đau quá, ông lão đành chuồn lẹ: "Thực sự không phải tôi!"
Lưu Thúy Hoa chống nạnh: "Còn có lần sau tôi đào mả tổ nhà ông lên!"
Thiết Chùy đứng xem từ đầu đến cuối mà nuốt nước miếng ực ực, bà nội hung dữ quá. Ông Lưu bị đánh thảm như vậy, nếu là mình... Nhìn cái thân hình nhỏ bé của mình, Thiết Chùy rón rén lùi về phía phòng mình, lẩm bẩm: "Bà không thấy con, bà không thấy con..."