Thập Niên 70: Bé Con Làm Giàu Nhờ Hệ Thống Thất Đức!

Chương 8

Trước Sau

break

Sau một trận xả giận, Lưu Thúy Hoa thấy xuôi xuôi, vừa quay đầu lại đã thấy đứa cháu nội đang lén lút như chuột nhắt. "Thiết Chùy, vừa nãy mày đi đâu?"

Thiết Chùy lập tức đứng thẳng lưng, gãi đầu cười ngọt ngào: "Con đi chơi với chị Tiểu Hoa ạ."

Lưu Thúy Hoa cạn lời: "Đi chơi thì đi chơi, sao mày cứ thập thò thế?"

Mắt Thiết Chùy đảo liên tục, khuôn mặt nhỏ nhắn căng ra, đầy vẻ chột dạ. Con bé chậm rãi nhích về phía cổng: "Con... con chơi hơi mệt thôi ạ... hì hì."

Thấy vẻ mặt đó, Lưu Thúy Hoa thấy sai sai. Cái con bé gấu này lại làm gì rồi? Nghĩ đến cảnh nhà cửa bị lục tung, bà nghiêm mặt: "Mày nói thật đi, quần đùi có phải mày lấy không?"

Bà chửi mắng ông Lưu vừa nãy thực ra cũng một phần vì nhìn cái mặt hoa cúc của lão là thấy ghét. Đã sáu mươi tuổi rồi còn tái giá cái nỗi gì, đồn ra ngoài cho thiên hạ cười thối mũi à? Tất nhiên nguyên nhân chính là vì lão già đó xấu quá, nhìn thoáng qua thấy xấu, nhìn kỹ lại càng xấu hơn.

Thiết Chùy đã nhích được ra đến cổng, vắt chân lên cổ chạy: "Bà ơi, con sai rồi!"

"Lâm Thiết Chùy!"

Lưu Thúy Hoa vác chổi đuổi theo: "Đứng lại, bà phải đánh chết cái đồ phá hoại nhà mày mới được, ngày nào cũng làm mấy chuyện thất đức!"

Thiết Chùy bị đuổi từ nhỏ nên chạy nhanh lắm. Một lát sau thấy phía sau không còn tiếng động, con bé mới ngồi bên vệ đường thở hồng hộc. Phải làm sao đây, sầu quá đi mất. Cái đầu nhỏ nghĩ không ra cách, nó quyết định đi tìm cứu viện.

Ở ngoài đồng, Lâm Thượng Tiến đang uể oải cuốc đất, cái ngày này bao giờ mới kết thúc đây. Bây giờ mới là năm 70, còn bảy năm nữa mới khôi phục thi đại học. Anh đã tính cả rồi, cứ ăn không ngồi rồi đợi đến lúc cải cách mở cửa, lúc đó sẽ dẫn vợ đi bán hàng rong.

Vốn dĩ hai người không định sinh con vì nuôi con tốn kém lắm. Nhưng Thiết Chùy lại đến ngoài ý muốn, con mình đã đến thì không thể không nuôi. Anh đã nghĩ sẵn, nếu sinh con trai thì nuôi như chó, anh cứ cùng vợ đi làm kiếm vài điểm công sống lay lắt vài năm. Nhưng lại sinh ra con gái, mà con bé còn giống vợ như đúc, sao nỡ nuôi như chó được. Thế là Lâm Thượng Tiến từ một người mỗi ngày chỉ kiếm được 4 điểm công, giờ đã cố gắng lên được 8 điểm, quả là bước tiến vĩ đại.

Hay là đi buôn lậu nhỉ? Không được, vạn nhất bị bắt thì sau này Thiết Chùy không thi công chức được. Anh không muốn mạo hiểm, thôi cứ ráng chịu vậy, cũng chỉ bảy năm thôi mà... Ôi, tận bảy năm...

"Cha, cha ơi."

Lâm Thượng Tiến mệt rũ rượi ngẩng đầu lên, thấy Thiết Chùy đang lạch bạch chạy tới liền vội buông cuốc: "Thiết Chùy, sao con lại ra đây?" Con bé rất ít khi ra đồng vì đường khó đi lại xa.

Thiết Chùy mếu máo cúi đầu: "Cha ơi, con làm bà nội giận rồi."

Làm Lưu Thúy Hoa giận thì quá bình thường, ngày nào Thiết Chùy không gây chuyện mới là lạ. "Con lại đây ngồi một lúc, đợi cha làm nốt chỗ này rồi cha nghĩ cách cho."

Thiết Chùy ngoan ngoãn gật đầu ngồi xuống nhìn cha cuốc đất. Đợi đến khi mặt trời lặn, ráng chiều đỏ rực cả chân trời, Lâm Thượng Tiến mới cuốc xong phần việc của mình. Anh ngồi bệt xuống cạnh con gái, cầm bình nước tu một hơi dài.

"Nói xem nào, lại làm chuyện gì khiến bà nội giận?"

Thiết Chùy vân vê ngón tay, chột dạ nói: "Con... con đem quần đùi trong nhà đi phá hết rồi..."

Phụt...

Lâm Thượng Tiến phun cả ngụm nước ra ngoài, trợn mắt: "Con nói gì cơ?"

"Phá ở đây có phải là cái kiểu phá mà cha đang nghĩ không?"

"Của cha với của mẹ con cũng phá luôn rồi?"

Ba câu hỏi liên tiếp, khi thấy Thiết Chùy tủi thân gật đầu, Lâm Thượng Tiến hoàn toàn chết lặng. Tối nay tắm xong lấy gì mà mặc? Chẳng lẽ lại mặc lại cái quần đùi hôi rình đầy mồ hôi sau một ngày làm việc sao? Mà chẳng lẽ lại không mặc gì?

Thiết Chùy liếc nhìn phản ứng của cha, âm thầm nhích mông ra xa một chút. 

"Cha... cha à, cha nói sẽ giúp con nghĩ cách mà."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương