Ông lên nhà người bạn cũ ăn cơm thì bà chị dâu lại dặn dò, hỏi trong bộ đội có nữ đồng chí nào không, có thì mai mối cho A Hiệu nhà bà một chút, biết đâu lại tìm được đối tượng phù hợp.
Nếu không thì với cái tính cách lạnh lùng của thằng bé, e là cả đời ế mất. Đó là nguyên văn lời của mẹ Lục Hiệu.
Cho nên ông liền nhớ đến Đoàn Văn công. Lần này nhân cơ hội tay anh bị thương, để anh nghỉ ngơi cho khỏe.
Một người lính tốt như thế này ông không thể để mất được, một công đôi việc, tiện thể giải quyết chuyện này luôn.
Vậy là Lục Hiệu bị điều động sang Đoàn Văn công hỗ trợ.
Thời hạn điều động là một tháng.
…
Vậy là sáng hôm sau Dương Hân nhận được thông báo của cấp trên. Đại đội trưởng Lục Hiệu của Đại đội 3, Trung đoàn Bộ binh sẽ được điều động đến hỗ trợ Đoàn Văn công trong một tháng.
Mới nghe tin bà còn có phần hoang mang.
Lục Hiệu là Đại đội trưởng của Trung đoàn Bộ binh của bọn họ, sao lần biểu diễn này lại điều động anh đến giúp đỡ?
Thấy vẻ mặt khó hiểu của bà, Trần Hồng An- Đoàn trưởng Đoàn Văn công kiêm cấp trên trực tiếp của Dương Hân- liền tiết lộ.
"Cánh tay của Lục Hiệu bị thương trong cuộc diễn tập quân sự lần trước nên tạm thời không thể tham gia huấn luyện. Vì thế, cấp trên tạm thời điều động cậu ấy sang Đoàn Văn công để hỗ trợ cho nhiệm vụ biểu diễn. Yên tâm đi, cậu ấy sẽ không can thiệp quá nhiều đến quá trình tập luyện của Đoàn đâu. "
Nghe ông giải thích, trong lòng Dương Hân mới hiểu ra.
Tiết mục của Đoàn Văn công từ trước đến nay đều là do bà phụ trách, chưa từng có chuyện để người ở đội tác chiến nào khác đến chỉ huy. Nói như vậy thì bà cũng yên tâm hơn.
Dương Hân nghiêm túc chào một cái: "Vâng, ngày mai tôi sẽ dẫn cậu ấy làm quen với hoạt động của Đoàn."
Rời khỏi văn phòng chỉ huy, Dương Hân đi thẳng đến phòng tập của các nữ văn công. Có người ngoài sắp đến, bà phải báo trước với mọi người một tiếng.
Dương Hân bước vào phòng tập, tập hợp mọi người lại: "Mọi người dừng lại một chút, tập trung lại chỗ tôi nào."
Mọi người khó hiểu tập trung lại.
Tang Miêu cũng ngừng tập nhảy, cùng các đồng đội ở bộ phận vũ đạo túm tụm lại.
"Mọi người đều biết, gần đây vở kịch "Nữ Quân Nhân Đỏ" mà chúng ta đang tập là chương trình biểu diễn cho Trung đoàn Bộ binh. Từ ngày mai, Đại đội trưởng Lục Hiệu của Trung đoàn Bộ binh sẽ được điều động đến để hỗ trợ chúng ta."
“Lục Hiệu? ” Mọi người nghe thấy cái tên này đều xì xào bàn tán.
Tiêu Hồng Hồng kích động nhất: "Hả? Lục Hiệu, là Lục Hiệu mà chúng ta biết sao? Sao anh ấy lại đến phụ trách chương trình của chúng ta?"
Một nữ chiến sĩ khác là Chu Cầm khẳng định đáp: "Chắc chắn là anh ấy, Trung đoàn Bộ binh của chúng ta có ai là Đại đội trưởng tên Lục Hiệu nữa đâu?"
Thấy mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao, Dương Hân vỗ tay: “Mọi người im lặng nào, lần này trong lúc diễn tập quân sự, Lục đại đội trưởng không may bị thương ở tay nên đến Đoàn ta hỗ trợ một thời gian. Mọi người không cần phải căng thẳng quá. "
"Tuy nhiên, dù sao thì Lục đại đội trưởng cũng là người của Trung đoàn Bộ binh. Mong rằng trong một tháng tới mọi người hãy tập luyện chăm chỉ lên, đừng để mất mặt Đoàn Văn công chúng ta trước mặt người ngoài. Phải thể hiện được tinh thần luyện tập của văn công chúng ta.