Thập Niên 70: Cẩm Nang Tự Cứu Của Bạch Nguyệt Quang

Chương 15

Trước Sau

break

Thấy bà nghiêm túc như vậy, mọi người vội vàng đồng ý.

Biết chính là Lục đại đội trưởng Lục Hiệu kia đến, các nữ chiến sĩ đều hơi xôn xao.

Tiếng tăm của Lục Hiệu họ đều đã từng nghe qua, là Đại đội trưởng trẻ tuổi nhất của Trung đoàn Bộ binh. Năm nào cũng giành giải nhất trong các kỳ thi đấu lớn.

Nghe đến tên Lục Hiệu, ánh mắt Triệu Vi Vi cũng lóe lên. Lục Hiệu lại muốn xin điều đến Đoàn Văn công, kiếp trước rõ ràng không hề xảy ra chuyện này.

Chẳng lẽ cũng là bởi vì sự xuất hiện của mình dẫn đến biến hóa?

Triệu Vi Vi không khỏi liên tưởng đến bản thân, trong lòng nảy sinh một tia vui mừng trộm vì suy đoán của mình. Cô ta là biến số duy nhất của thế giới này, khó tránh khỏi việc liên tưởng Lục Hiệu đến vì cô.

Triệu Vi Vi nghĩ đến kiếp trước lúc đến đoàn Bộ binh biểu diễn. Hàng đầu tiên dưới khán đài là bóng dáng cao lớn oai phong của Lục Hiệu, sắc mặt không khỏi ửng đỏ.

Nhớ rõ lúc mình rời khỏi Đoàn Văn công kiếp trước, Lục Hiệu đã là đoàn trưởng trẻ tuổi nhất của sư đoàn bọn họ rồi.

Nếu như kiếp này mình có thể đứng ở trung tâm sân khấu, với tư cách là diễn viên chính mà để Lục Hiệu nhìn thấy...

Nghĩ đến việc mình nhảy ở giữa sân khấu, Lục Hiểu đẹp trai bên dưới nhất định sẽ ấn tượng với điệu nhảy của cô ta và có ấn tượng tốt về cô ta.

Triệu Vi Vi không nhịn được có chút kích động mà ảo tưởng, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý nghĩ nguy hiểm.

Trời mới tờ mờ sáng. Tiếng còi báo thức còn chưa kịp vang lên, trong căn phòng tập thể dành cho liên trưởng của trung đoàn Bộ binh, Lục Hiệu đã mở mắt. Đồng hồ sinh học của anh đã quen với việc thức dậy vào giờ này.

Thân hình rắn rỏi bật dậy khỏi giường. Một tay vẫn nhanh nhẹn gấp chăn màn thành hình “đậu hũ” vuông vức, gọn gàng.

Chẳng phải lần đầu Lục Hiệu gặp thương tích. Để ở tuổi đời còn xanh thế này đã là liên trưởng thì những gì anh bỏ ra không ai có thể hiểu hết được. Nhất là cái hồi anh mới vào quân ngũ.

Hội thao trong đơn vị tuy không phải súng thật đạn thật gì nhưng mỗi hạng mục huấn luyện đều “ăn hành” chẳng kém gì đánh trận.

Lúc mới đến tuổi còn nhỏ, tính tình lại không chịu thua ai. Cái gì cũng phải hơn người nên Lục Hiệu không ít lần nếm mùi “xương máu”.

Cho đến cái lần tập luyện thể lực sau đó, anh đã phá vỡ kỷ lục chống đẩy của toàn liên đội. Dưới cái cô như thiêu như đốt, anh cứ thế chống đẩy 340 cái.

Khi anh bước xuống khỏi xà ngang, đội trưởng đã bế anh trở lại. Cả hai bàn tay đều rớm máu, trầy da tróc thịt trông đến là xót.

Vết thương ở hai bàn tay phải băng bó mất hơn một tháng mới khỏi hẳn, nhưng cũng từ đó về sau trong liên đội chẳng còn ai dám xem thường anh nữa.

Gấp xong chăn, mặc chỉnh tề quân phục, Lục Hiệu chống một tay xuống đất chống đẩy 150 cái rồi tiếp đến là gập bụng và squat. Đây đều là những bài tập thể lực cơ bản mà bất cứ người lính nào cũng phải kinh qua hay còn được gọi vui là “ba cái một trăm”.

Vừa kết thúc bài tập thể lực theo lịch trình thường ngày của bản thân thì tiếng còi báo thức vang lên. Lục Hiệu cầm ca men đánh răng rửa mặt đơn giản rồi cùng đồng đội ăn sáng, dưới ánh mắt của cả liên đội anh rời khỏi doanh tràn Bộ binh.

Vừa nãy cùng Lục Hiệu ngồi ăn sáng là vài vị ban trưởng trong liên đội.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương