Thấy Lục Hiệu đã đi xa, ban trưởng nhị ban thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng thì anh Lục của chúng ta cũng chịu đi nghỉ ngơi một thời gian rồi. Hằng ngày anh ấy cứ lượn lờ trước mặt, tôi đây có muốn thở mạnh cũng không dám. Nhỡ đâu để anh Lục để ý thấy cái là lại bị lôi ra tập luyện thêm mệt xỉu.”
Nhất ban trưởng nghe vậy cốc vào đầu nhị ban trưởng một cái rõ kêu.
“Nói linh tinh cái gì đấy? Toàn liên đội này thì cậu với liên trưởng là thân thiết với nhau nhất, chẳng phải cậu cũng thích bị liên trưởng “huấn luyện” đó sao? Như thế mới nhanh tiến bộ được.”
“Ê này, không phải cậu cũng suốt ngày tìm cớ lôi kéo anh Lục sang ban cậu để hướng dẫn, chỉ bảo đấy thôi, phiền đến nỗi anh Lục phải tìm cách “chạy trốn” đấy thôi. Muốn huấn luyện thì lần sau cậu cứ việc đến tìm tôi đây, so với anh Lục thì tôi dễ “mời” hơn nhiều.”
Cả hai cứ thế “cà khịa”, đấu võ mồm chẳng ai chịu nhường ai.
Vài vị ban trưởng còn lại đã quen với cảnh tượng này từ lâu nên chẳng buồn để ý đến hai kẻ “hỗn thế nhưng không loạn” kia nữa.
Dù miệng thì nói là Lục Hiệu vắng mặt thì mọi người có thể thoản mái, nhưng thực chất tam liên vẫn luôn là liên đội mạnh nhất toàn quân đoàn.
Người nào người nấy đều là những “cây cứng”, hội thao quân đoàn là y như rằng toàn bộ lại âm thầm bí mật khổ luyện với mục tiêu giành quán quân.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Lục Hiệu đồng ý giao phó liên đội cho đồng đội tiếp nhận nhiệm vụ được điều động đến Đoàn Văn công của thủ trưởng. Anh rất tin tưởng vào thực lực của liên đội.
Đến Đoàn Văn công, Lục Hiệu trước tiên phải đến báo cáo với đoàn trưởng Trần Hồng An.
Chuyện Lục Hiệu sẽ đến đã được Trương Vệ Đông thông báo trước rồi nên Trần Hồng An chỉ giao phó cho Lục Hiệu vài câu ngắn gọn sau đó cho gọi Dương Hân đến đưa Lục Hiệu đi làm quen môi trường mới.
Hôm nay là ngày đầu tiên Lục Hiệu đến nên còn chưa quen thuộc với Đoàn Văn công. Dương Hân liền đưa Lục Hiệu đến phòng tập duyệt quy mô lớn - nơi mà các văn nghệ sĩ thường xuyên tập luyện.
Lục Hiểu vừa bước vào cửa phòng tập đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Chẳng trách người này cao lớn ở thời đại này nhìn chung mọi người đều không cao lắm, người đàn ông cao gần 1,9 mét. cao hơn bất kỳ ai khác.
Dương Hân cao hơn một cái đầu. Dương Hân không thấp, cao khoảng 1,6 mét nhưng bà chỉ cao tới vai anh.
Thêm vào đó là khí thế lạnh lùng đầy uy nghiêm đã được trui rèn qua bao năm tháng huấn luyện gian khổ vất vả trên thao trường bắn đạn thật, toát ra từ con người lạnh lùng ít nói như anh.
Lục Hiệu đứng đó giống như một thanh kiếm chưa ra vỏ, ẩn mình chứ không hề mất đi sự sắc bén, khiến người ta chẳng ai dám mạo phạm.
Bản thân Dương Hân là người bận rộn, đội múa, đội nhạc, các bộ phận trong đoàn đều cần bà điều phối công việc, nên không có thời gian dẫn Lục Hiệu làm quen môi trường mới. Trong đầu Dương Hân bỗng nảy ra ý tưởng sẽ tìm một người trong đoàn giúp cô dẫn Lục Hiệu đi làm quen.
Ngước mắt đảo một vòng quanh phòng tập, nhận ra các cô gái nhỏ đều lén lút nhìn trộm Lục Hiệu. Còn đám nam binh thì lại có phản ứng khác nhau.
Dương Hân cũng từng trải qua tuổi trẻ, biết rõ lứa tuổi này trai gái đều là lúc chớm nở tình yêu, bồn chồn lắm. Nhưng vở diễn đang cận kề, bà không muốn họ bị phân tâm, làm ảnh hưởng đến buổi diễn.