Thập Niên 70: Cẩm Nang Tự Cứu Của Bạch Nguyệt Quang

Chương 17

Trước Sau

break

Lúc này, ánh mắt Dương Hân chợt lướt qua một người — Tang Miêu.

Cô cô hiếm hoi lại đang chuyên tâm tập duỗi chân, Tang Miêu vừa liếc mắt nhìn nam chính một cái liền nhanh chóng thu hồi tâm trí tiếp tục khởi động.

Chỉ cần nhìn thấy anhlà cô lại nhớ đến kết cục bi thảm trong sách, thế nên cô quyết định tránh mặt cho khuây khỏa.

Nếu như các nữ binh lúc này đều đang lén lút nhìn Lục Hiệu, thì phần lớn các nam binh trong phòng tập đều đang nhìn Tang Miêu.

Tang Miêu bám vào xà ngang, thân hình dẻo dai như sắp gập lại. Sau khi khởi động, trên mặt và cánh tay cô lấm tấm mồ hôi mỏng manh, trông cô như một trái đào căng mọng, tỏa sáng rực rỡ.

Dương Hân gật nhẹ đầu, quả nhiên là vậy. Một cô gái như vậy chắc chắn là được mọi người vây quanh chiều chuộng từ nhỏ, chẳng thiếu gì người theo đuổi. Sao có thể dễ dàng động lòng được cơ chứ.

Trong lòng Dương Hân bỗng lóe lên một ứng cử viên sáng giá, bảo Tang Miêu đi là thích hợp nhất.

Nghĩ vậy, Dương Hân liền dẫn Lục Hiệu len qua đám người, tiến lại gần cô.

"Tang Miêu."

Tang Miêu đang gục mặt vào xà ngang, tầm mắt nhìn xuống thấp, bất chợt nhìn thấy trước mắt xuất hiện một đôi chân dài trong bộ quân phục. Buông chân đứng dậy mới phát hiện thì ra là Dương Hân dẫn nam chính đến chỗ mình.

Cô vội vàng đứng thẳng người hỏi: "Cô Dương, có chuyện gì vậy ạ?"

Thấy Tang Miêu đã buông xà ngang ra, Dương Hân mới tiếp tục lên tiếng: "Vị này là Lục liên trưởng, chắc em đã gặp qua rồi.”

“Hôm nay là ngày đầu Lục liên trưởng được điều đến Đoàn Văn công của chúng ta, còn chưa quen thuộc với nơi này. Nên hôm nay em hãy dẫn cậu ấy đi làm quen với công tác huấn luyện và môi trường ở đây nhé."

Nói rồi bà lại quay sang nói với Lục Hiệu thêm một câu: "Hai ngày nay, nếu Lục liên trưởng có gì chưa nắm rõ về tiến độ tập luyện của Đoàn Văn công thì cứ hỏi Tang Miêu. Em ấy là nữ chính vở kịch lần này, có ý kiến hay góp ý gì cũng cứ nói."

Thực chất đây chỉ là lời khách sáo của Dương Hân mà thôi.

Lục Hiệu trầm giọng đáp: "Vâng."

Tang Miêu ngước mắt nhìn Dương Hân, bên cạnh là Lục Hiệu mà cô đã gặp qua một lần. Trong lòng không khỏi có chút hoang mang, tại sao lại dẫn nam chính đến chỗ cô? Chẳng phải nên để nữ chính dẫn đi sao?

Điều mà cô không biết, đó là trong truyện, sở dĩ lúc đó Dương Hân chọn Triệu Vi Vi là vì trong số các nữ binh, chỉ có cô ta là người bình tĩnh nhất khi nhìn thấy Lục Hiệu.

Tang Miêu của nguyên tác khi nhìn thấy Lục Hiệu - một người đàn ông vừa trẻ tuổi lại có tiền đồ rộng mở như vậy, tất nhiên là không nhịn được muốn tiếp cận, thể hiện sự quyến rũ của mình. Điều này cũng khiến Lục Hiệu có chút không vui.

Nhìn thấy cô như vậy, Dương Hân chắc chắn sẽ không giao Lục Hiệu cho Tang Miêu.

Dù sao, Triệu Vi Vi, người được trọng sinh vào thời điểm đó, ở kiếp trước đã ba mươi tuổi. Tuy rằng khi nhìn thấy một người đàn ông ưu tú như vậy, nhịp tim của cô ta chắc chắn sẽ tăng nhanh, nhưng cô ta vẫn bình tĩnh hơn những cô gái nhỏ này. .

Chính vì vậy, Dương Hân mới chọn Triệu Vi Vi đi dẫn Lục Hiệu, đây cũng chính là lần đầu tiên họ gặp gỡ.

Trong lòng Tang Miêu thoáng chút miễn cưỡng. Nhớ đến kết cục bi thảm của nguyên chủ, cô có chút sợ hãi bọn họ. Chỉ mong sao không chọc phải nam chính là tốt nhất.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương