Rốt cuộc trong truyện kết cục của nguyên chủ chẳng tốt đẹp gì, đắc tội với nữ chính chẳng khác nào đắc tội với nam chính. Sau này khi hai người họ đến với nhau, người gặp xui xẻo vẫn là cô.
Nghĩ đến mối lợi và hại, cô dứt khoát đưa tay, bê phần cơm trước mặt Lục Hiệu sang một bên. Nhường chỗ cho Triệu Vi Vi đang đứng trước mặt anh.
Triệu Vi Vi không ngờ cô lại nhường chỗ cho mình, nhất thời không khỏi nghi ngờ dụng ý của cô. Liếc mắt nhìn cô một cái, thấy cô không có biểu cảm gì khác thường.
Cô ta nhìn xung quanh, những người đang xem náo nhiệt. Cắn răng một cái, giả vờ thản nhiên ngồi xuống.
Lục Hiệu nhìn hai người trong nháy mắt như đã thương lượng trước rồi đổi chỗ cho nhau, trong lòng không khỏi tức cười vì hành động này của cô.
Cô đúng là biết cách lấy lòng người khác, xem anh như một món đồ để lấy lòng người khác, để một người xa lạ ngồi đối diện với anh.
Cô nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Lục Hiệu nhìn qua, không hiểu sao lại có chút chột dạ.
Nhìn tôi làm gì, chờ anh và nữ chính ở bên nhau rồi còn phải cảm ơn tôi tác hợp đấy. Cô thầm biện minh trong lòng.
Chỉ là lúc này cô càng không biết phải mở lời như thế nào với Lục Hiệu để nhờ anh giúp đỡ. Anh có vẻ không vui rồi.
Mà diễn biến sau đó cũng không như cô nghĩ là nam nữ chính sẽ nảy sinh tia lửa. Trên bàn cơm ba người đều không nói chuyện, Lục Hiệu tự mình ăn cơm, tốc độ rất nhanh, Triệu Vi Vi thì cúi đầu.
Thế là bữa cơm cứ tiếp tục trong bầu không khí ngại ngùng. Trước đây dù cô có nói gì thì Lục Hiệu tuy ít nói nhưng ít nhất cũng sẽ đáp lại, nhưng lúc này lại đặc biệt lạnh nhạt.
Tang Miêu lên tiếng hai lần, cố gắng làm dịu bầu không khí, nhưng rõ ràng là không thành công. Sau đó cô không biết nên nói gì, đành cúi đầu im lặng ăn.
Lục Hiệu ăn cơm cũng giống như khi ở trong doanh, tốc độ rất nhanh, cũng không kén chọn ăn gì, rất nhanh đã ăn xong.
Triệu Vi Vi động tác cũng rất nhanh. Còn cô động tác chậm nhất, mới ăn được vài miếng.
Lục Hiệu ăn xong, gật đầu với hai người, bưng khay cơm không chút do dự rời khỏi nhà ăn. Hoàn toàn không nói thêm một lời nào với cô.
Triệu Vi Vi nhìn thấy hết mọi động tĩnh giữa cô và Lục Hiệu.
Ý nghĩ trong lòng lại nhen nhóm, vừa rồi cô nói ba câu mà Lục Hiệu cũng không đáp lại một câu. Xem ra trong lòng Lục Hiệu, cô cũng chẳng có gì đặc biệt.
Người đàn ông ưu tú như Lục Hiệu, lạnh lùng một chút cũng là chuyện bình thường. Triệu Vi Vi gạt bỏ chút thất vọng và ngại ngùng vừa rồi vì bị lạnh nhạt, nhanh chóng ăn cơm xong. Chào cô một tiếng rồi vội vàng đuổi theo Lục Hiệu.
Kiếp này, vì Triệu Vi Vi thay đổi cách nhìn của mọi người xung quanh đối với cô ta nên cô ta cũng không có nhiều tiếp xúc với Tang Miêu. Ít nhất là trước mặt cô ta vẫn chưa muốn xé rách mặt với cô.
Chỉ còn lại mình cô buồn bã, vừa lựa hạt cơm vừa phiền não không biết phải làm sao với điệu múa của mình.
Cô cảm nhận rất rõ ràng, Lục Hiệu vừa rồi hình như thật sự không vui.
Chẳng lẽ là vì hôm nay cơm căn tin không ngon, anh không hài lòng với phần cơm cô lấy? Hay là bản thân cô là nữ phụ ác độc trời sinh đã không hợp với nam nữ chính?
Cô ngẫm nghĩ trong đầu nhưng không nghĩ việc mình vừa nhường chỗ cho Triệu Vi Vi cũng không có vấn đề gì. Cô cũng đã quyết định hai người là một cặp.