Cô không ngờ rằng vào lúc này, Lục Hiệu thậm chí còn không biết Triệu Vi Vi, cô lại vô cớ để một người lạ ngồi đối diện với Lục Hiệu.
Cô cứ thế thong thả nghĩ ngợi, mãi một lúc lâu sau mới ăn hết chỗ cơm ít ỏi trong khay. Mà vẫn không tài nào nghĩ ra được nguyên do. Chỉ đành tự an ủi bản thân là mình đã nghĩ quá nhiều rồi.
Cô quyết định sẽ tìm thời gian để xin chỉ giáo Lục Hiệu. Đợi khi hoàn thành xong buổi diễn lao quân lần này, cô sẽ tránh xa nam nữ chính ra. Như vậy trong lòng sẽ không còn thấy áp lực nhiều như thế nữa.
Triệu Vi Vi vừa mới ăn cơm xong liền đuổi theo Lục Hiệu ra khỏi nhà ăn. Cô ta muốn lợi dụng Lục Hiệu không quen với đoàn nghệ thuật, nhanh chóng ló mắt ra trước mặt anh.
Kiếp trước cô ta chắc chắn rằng đây là món quà ông trời ban tặng cho anh sau khi sống lại sẽ có một cơ hội, dường như có điều gì đó đang nhắc nhở cô ta không nên bỏ lỡ.
Nhưng Lục Hiệu chân dài bước rộng, đợi khi Triệu Vi Vi đuổi theo ra ngoài thì bóng dáng chàng đã sớm biến mất.
Triệu Vi Vi chỉ đành thất vọng quay về phòng tập, nhưng Lục Hiệu cũng không có ở đó.
…
Buổi chiều, dưới ánh mặt trời chói chang, trên thao trường huấn luyện vắng lặng của Đoàn Văn công, Lục Hiệu đang chạy bài tập sức bền vạn mét.
Đây cũng là bài tập thường xuyên của anh khi còn ở trong đại đội.
Buổi sáng ở phòng tập của Đoàn Văn công xem được một lúc, những tiết mục biểu diễn bên trong cũng không cần anh phải giám sát.
Anh là lính tác chiến, không phải lính văn công, cũng không thể đưa ra ý kiến gì, vì vậy buổi chiều anh liền trực tiếp đến thao trường luyện tập.
Khi chạy đến vòng thứ hai mươi trên thao trường, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện chắn ngang trước mặt anh.
Dưới ánh nắng chói chang, bóng dáng người đến trắng đến gần như trong suốt. Người đến là Tang Miêu.
Ban đầu Tang Miêu định nhân lúc buổi chiều sẽ lặng lẽ tìm Lục Hiệu để xin chỉ giáo. Nhưng buổi chiều khi trở về phòng tập lại không nhìn thấy bóng dáng Lục Hiệu đâu.
Cũng thật kỳ lạ, Lục Hiệu được điều động đến đây hẳn là sẽ không trở về trung đoàn Bộ binh của anh ấy đâu nhỉ, sao lại không thấy đâu?
Cô nghĩ có lẽ anh chưa vội quay về phòng tập, có thể đang ở chỗ nào khác. Tang Miêu vừa nóng lòng vừa kiên nhẫn chờ đợi một lúc, nhưng vẫn không thấy anh đâu.
Đột nhiên cô lóe lên một ý nghĩ, chợt nhớ đến thao trường mà Lục Hiệu bảo cô mang đồ đến. Với tâm lý thử vận may, Tang Miêu bèn đến đó, không ngờ Lục Hiệu quả nhiên đang ở đó, cô bèn bước ra đường chạy đợi Lục Hiệu.
Dưới ánh mặt trời gay gắt, chẳng biết chàng trai ấy đã chạy bao lâu. Trên gương mặt góc cạnh tuấn tú lăn xuống những giọt mồ hôi to tướng.
Nhìn thấy Lục Hiệu như vậy, trong lòng Tang Miêu không khỏi cảm thấy khâm phục. Bị thương mà vẫn không chịu lơ là luyện tập, chẳng trách anh có thể làm nam chính.
Ngay lúc Tang Miêu đang lơ đãng suy nghĩ, thì Lục Hiệu đã dừng lại trước mặt cô.
Bóng hình cao lớn gần như bao trùm lấy toàn bộ người cô, hơi thở gấp gáp sau khi chạy bộ phả vào tai Tang Miêu. Hơi thở nam tính nồng nàn bao trùm lấy Tang Miêu, khiến cô có chút không được tự nhiên.
"Có chuyện gì vậy?" Lục Hiệu cụp mắt nhìn cô, trên thao trường này ngoại trừ anh ra thì chẳng còn một ai. Rõ ràng là đến tìm anh.
Tang Miêu có chút căng thẳng siết chặt lòng bàn tay, lên tiếng: "Tôi... tôi có chút vấn đề về vũ đạo muốn xin chỉ giáo anh."