Thập Niên 70: Cẩm Nang Tự Cứu Của Bạch Nguyệt Quang

Chương 26

Trước Sau

break

Lục Hiệu liếc nhìn đôi tay đang giấu sau lưng cô, sau đó dời mắt: "Từ ngày mai trở đi, mỗi ngày trước khi tiếng kẻng ăn cơm tối vang lên, cô hãy đến sân tập chờ tôi."

"Vâng! Vậy tôi sẽ đến đây chờ anh mỗi ngày, không gặp không về." Tang Miêu vui vẻ đáp.

"Ừm." Lục Hiệu trầm giọng đáp.

Thấy mọi chuyện cuối cùng đã được giải quyết, tâm trạng Tang Miêu phấn chấn hẳn lên. Ngay cả bước chân lúc rời đi cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Lục Hiệu đứng trên đường chạy, chậm rãi thu hồi ánh mắt nhìn theo bóng cô, tiếp tục chạy. Dáng người cao lớn, tay trái bị thương phải băng bó nhưng dường như không hề ảnh hưởng đến anh, sải bước chạy nhanh nhẹn mà vững vàng.

Ngày hôm sau, đúng như đã hẹn, Tang Miêu đến sân tập trước giờ cơm tối. Không ngờ rằng Lục Hiệu đã có mặt ở đó từ trước.

Nhớ lại buổi chiều nay, cô không thấy Lục Hiệu ở phòng tập, lúc này cô mới hiểu. Có lẽ anh đều đến đây tập luyện vào mỗi buổi chiều.

Lục Hiệu đã tập luyện xong, anh thở dốc, điều hòa nhịp thở.

Thời tiết oi bức, sau khi tập luyện xong, mồ hôi theo đường quai hàm sắc nét của anh chảy xuống. Lục Hiệu vén vạt áo lên, lau đi những giọt mồ hôi trên mặt, vô tình để lộ ra cơ bụng săn chắc.

Tang Miêu nhìn thấy cảnh tượng đó, bước chân bỗng khựng lại.

Thật... thật là cường tráng, cơ bụng đẹp như vậy khiến Tang Miêu ngây người, nhất thời quên mất phải nói gì.

Lục Hiệu xoay người, một tay nhấc lấy bình nước trên mặt đất, ngửa đầu tu ừng ực một hơi hết nửa bình. Yết hầu chuyển động, trông thật quyến rũ.

Tang Miêu cũng nhịn không được mà nuốt nước miếng, thầm nghĩ đúng là nam chính trong truyện có khác, dung mạo quả thật là cực phẩm.

Tang Miêu còn chưa kịp động, Lục Hiệu đã liếc mắt nhìn thấy cô, đặt bình nước xuống hỏi: “Tới rồi?”

Tang Miêu vội vàng hoàn hồn, tiến lên vài bước đến trước mặt Lục Hiệu, ân cần hỏi han: “Lục liên trưởng, anh vừa mới huấn luyện xong sao? Có muốn nghỉ ngơi một lát không ạ?”

Quả nhiên là thái độ chu đáo, ân cần của người có việc cần nhờ vả.

“Không cần, bắt đầu luôn đi.”

“Vâng!”

Lục Hiệu là người từng xông pha nơi sa trường, trong quân đội cũng đã diễn tập chiêu thức chiến đấu vô số lần. Chỉ thấy ánh mắt anh nghiêm nghị, vung nắm đấm về phía trước. Chân quét qua, đánh ra một bộ chiêu thức dứt khoát.

Sát khí và khí thế sắc bén trong mắt khiến Tang Miêu cũng phải chấn động.

Lúc này Tang Miêu mới thực sự ý thức được, Lục Hiệu không chỉ là nam chính trên giấy tờ, mà là một quân nhân. Một chiến sĩ từng vào sinh ra tử, lập công trạng trên chiến trường.

Sau khi đánh cho Tang Miêu xem hai lần, Lục Hiệu thu thế, nhìn cô hỏi: “Hiểu chưa?”

Tang Miêu làm theo động tác của Lục Hiệu một lượt. Từ nhỏ đã học múa, cô nhớ động tác rất nhanh, khi Lục Hiệu làm động tác cô đã tập trung quan sát.

Khi làm động tác, Tang Miêu không khỏi mang theo chút phong thái của vũ đạo. Tay có chút quen thuộc khẽ nắm lấy rồi duỗi ra, vẫn là dáng vẻ múa đẹp mắt của cô.

Nhìn thấy vậy, Lục Hiệu hơi nhíu mày.

“Nắm chặt tay, eo đừng mềm như vậy. Ra tay nhanh nhẹn, dứt khoát lên.” Lục Hiệu không chút nể cô chỉ ra vấn đề của cô.

Tang Miêu thử vài lần nhưng vẫn không nắm được. Khởi thế và động tác của múa ba lê đã ăn sâu vào tiềm thức của cô, rất khó sửa đổi.

Nhưng Lục Hiệu không quan tâm đến những điều này, anh liên tục chỉ ra những điểm chưa đúng trong động tác của cô. Đã muốn có khí thế xông pha trận mạc thì động tác nhất định không thể mềm mại.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương