Làm mấy lần động tác đều không đúng, dái tai trắng nõn của Tang Miêu hơi ửng đỏ. Từ khi vào đoàn múa, dựa vào năng khiếu của mình, cô luôn là người được giáo viên yêu thích nhất.
Về vũ đạo, cô luôn tiếp thu rất nhanh, chưa bao giờ cảm thấy nản lòng như vậy.
Bây giờ trước mặt Lục Hiệu lại như vậy, cô thấy xấu hổ thay cho chính mình. Luôn không nắm được, cô càng luyện tập dái tai càng đỏ, gần như muốn nhỏ máu.
Nhưng Lục Hiệu nào để ý tới tâm tư nhỏ bé ấy của cô.
Trái lại, anh không còn vẻ thờ ơ như lúc trước, nghiêm túc dạy dỗ Tang Miêu hơn. Anh nổi tiếng là người nghiêm khắc trong huấn luyện, có những tân binh mới vào quân còn lén lút trùm chăn khóc.
Tang Miêu học rất nhanh, phản ứng rất nhanh nhạy. Học trò thông minh quả thật khiến anh nảy sinh hứng thú muốn dạy dỗ.
Bị Lục Hiệu uốn nắn thêm lần nữa, gần như cô có chút nản lòng. Hận bản thân nhiều năm như vậy nhảy múa đã mang đến cho thân thể loại phản ứng theo bản năng này.
Tang Miêu hung hăng thẳng lưng, muốn để cho bản thân giống như một cây thước đo thẳng tắp.
Đột nhiên sau lưng Tang Miêu cảm nhận được một lồng ngực rắn chắc dán đến gần. Lục Hiệu từ phía sau nắm chặt lấy nắm tay cô, thấp giọng nói: “Nắm chặt nắm tay, vai đừng căng thẳng như vậy. Tưởng tượng phía sau có người công kích, phản kích lại.”
Hành động đột ngột của Lục Hiệu khiến Tang Miêu giật mình, theo bản năng liền đem chiêu thức đã luyện tập mấy chục lần thi triển ra. Một khuỷu tay đánh úp về phía ngực người phía sau.
Lục Hiệu nhẹ nhàng né tránh cánh tay mảnh khảnh này, lại tiếp tục tiến lên công kích. Tang Miêu vội vàng ra chân đá đánh, hai chân mềm dẻo gần như muốn gập lại mở ra, đá về phía đầu của Lục Hiệu.
Lục Hiệu không ngờ thân thể Tang Miêu lại mềm dẻo như vậy. Vừa rồi dạy cô ấy cũng không có đá cao như thế. Nhất thời không kịp né tránh, bàn tay to lớn chộp lấy cổ chân của Tang Miêu, ngăn cản đòn công kích này.
Ống quần khẽ xắn lên, để lộ ra cổ chân trắng nõn nhỏ nhắn bị Lục Hiệu nắm chặt. Sức lực bàn tay to lớn gần như siết đến cổ chân Tang Miêu đỏ lên. Một chân bị nắm lấy thân thể rất khó giữ thăng bằng, chỉ có thể dựa vào Lục Hiệu mới miễn cưỡng không bị ngã.
Lúc này hai người giữ một tư thế quá mức thân mật, chân dài của Tang Miêu dán chặt vào vai Lục Hiệu.
Đây là một khoảng cách rất ái muội cũng rất đường đột. Lục Hiệu bị cổ chân trắng như sứ trong tay làm cho ngẩn người một lúc, nhưng lập tức buông tay ra kéo dài khoảng cách.
Đàn ông trong quân đội đều hừng hực khí thế, nhìn thấy cảnh tượng như vậy khó tránh khỏi thất thần. Lục Hiệu đè nén đôi mắt sâu thẳm, trầm giọng nói: “Tốt hơn nhiều rồi, vừa rồi lúc cô phản kích động tác dứt khoát mạnh mẽ, cứ như vậy là được.”
Tang Miêu dường như cũng từ một phen phản kích vừa rồi tìm được cảm giác. Làm động tác không thể chỉ nghĩ đến việc đẹp mắt làm bộ, phải có khí thế thật sự công kích địch nhân.
Vừa rồi cô dường như thật sự tìm được, nghe được Lục Hiệu khẳng định, cô hưng phấn nói: “Hình như tôi cũng tìm được cảm giác rồi, Lục Hiệu chúng ta tiếp tục đi!”
Tang Miêu rốt cuộc cũng luyện ra được chút khởi sắc, hưng phấn không thôi. Muốn thừa thắng xông lên tiếp tục luyện tập.
Lục Hiệu lại cắt ngang cô: “Hôm nay đến đây thôi, dục tốc bất đạt. Hôm nay đã luyện tập đủ rồi.”